Hạ Nhược Tâm chỉ nghe được một câu không đành lòng, trái tim tưởng như đã chết của cô nảy lên, sống lại, không đành lòng sao?
Sở Luật nếm được vị nước mắt, hàm hàm, đau khổ, nước mắt chân thật nhất.
“Hạ Nhược Tâm, cô là người thế nào, vì sao tôi không thấy chút chột dạ nào trên mặt cô, cô sợ hãi, cô hối hận, thậm chí, còn muốn ngủ trên giường của tôi và cô ấy, cô đang nghĩ cái gì?”
Anh ngẩng đầu, nhìn đôi mắt trong trẻo của cô, đôi mắt cỡ nào trong suốt, cỡ nào đẹp, chỉ là, tại sao chủ nhân của nó lại ác độc đến thế.
“Cô yêu tôi vậy à, yêu, đến mức em gái mình cũng không tha?” Anh lẩm bẩm, nhưng vẫn lọt vào tai Hạ Nhược Tâm, như dao nhọn cứa vào trái tim cô..
Cô nói, cô không giết người, vì sao không ai tin.
Hạ Nhược Tâm, nếu tôi làm đẩy cô địa ngục, không biết cô sẽ hận tôi hay yêu tôi? Môi anh mân nhẹ lên môi cô, lời này cũng không thốt ra miệng.
Dịu dàng cũng là tàn nhẫn
Mà anh không biết cái ngày cô rơi xuống địa ngục ấy, hoá ra, anh cũng đang ở giữa địa ngục rồi.
Tay anh đột nhiên dùng sức ấn lấy đầu cô, khiến cô dựa sát vào anh hơn một chút, tựa hồ chỉ có mượn hành động ấy mới có thể khiến hai linh hồn lạnh lẽo trở nên ấm áp hơn.
Mới có thể làm hai trái tim đã chia năm xẻ bảy lần thứ hai đập trở lại.
Hạ Nhược Tâm hơi mở mắt, giữa cánh môi nếm được vị nước mắt, hoá ra cũng đau khổ như vậy.
Trong phòng, dưới ánh đèn tối tăm, hai người họ ôm nhau vẫn không ngừng, anh đã cướp lấy hô hấp của cô, linh hồn của cô, hết thảy.
Tay cô níu chặt gấu áo anh, ngón tay dùng sức, cũng đã làm ra một phần, trước nay cô chưa từng nếm thử ****. Trước giờ anh chưa từng dịu dàng với cô, ngoại trừ đau đớn, chính là tàn nhẫn.
Nhưng mà, hôm nay, vì sao, vì cái gì, anh lại cho cô nhiều như vậy. Nụ hôn trân ái, đầu lưỡi hai người giao triền bên nhau, cô muốn trốn, nhưng anh lạo bức ép không để cho cô bất cứ đường lui nào cả.
Bàn tay anh nhẹ nhàng mơn trớn, quần áo trên người cô từ từ rơi xuống, cho đến khi cơ thể hai người không còn gì cách trở.
Hạ Nhược Tâm gắt gao khép lại hai chân.
Cái cảm giác đau đớn thế này, làm cô theo bản năng kháng cự. dù đã đau rất nhiều lần, thành quen, nhưng cô vẫn sợ đau.
Đôi mắt Sở Luật thâm sâu hơn rất nhiều, tay anh đặt trên mặt cô, không còn như ngày trược, ngược lại dịu dàng đến mức khiến cô muốn khóc,
“Sẽ không đau, tin anh,” anh ghé lại bên tai cô, không ngừng trấn an, đôi mắt thâm sâu, càng thêm tà tứ vài phần.
Không giống bình thường, nhưng mà, vẫn sâu đến mức làm người ta nhìn không thấu.
Hạ Nhược Tâm chớp mắt, giống như thủy tinh trong suốt, tựa hồ là ẩn nhẫn, anh độc ác, làm cô không thể tới gần, mà anh dịu dàng như thế, càng khiến cô thấy sợ hãi.
Cô không rõ tại sao anh lại làm thế, cô vẫn do dự, cô kháng cự, cô cho rằng anh sẽ giống như trước kia, không có kiên nhẫn qua loa cho xong việc, chỉ thỏa mãn mình, và chọn làm tổn thương cô.
Vậy mà lúc này anh lại kiên nhẫn chờ cô thích ứng như vậy.
“A……” giữa cơn mơ màng, cô chỉ cảm thấy rất nóng, nóng như muốn tan chảy, cô thở dốc, giãy giụa, cho đến khi hắc ám bao phủ, rơi xuống vực sâu. Nhưng vì có anh mà bóng đêm không còn khiến người ta cảm thấy sợ hãi, không còn khiến người ta lùi bước.
Cô đột nhiên có một loại cảm giác, có lẽ cô sẽ chết, không phải chết dứoi sự tàn nhẫn của anh, mà là chết dưới sự dịu dàng của anh.
Lúc này đây, thật sự không đau, thậm chí, có cảm giác mà cô chưa từng trải qua, chỉ là, trái tim cô loạn nhịp.
Bóng đen rợp trời, không biết từ khi nào, đã bắt đầu rục rịch, gió lạnh thổi qua tấm mành.
Đêm, thật sự an tĩnh, loáng thoáng còn có thể nghe thấy tiếng thở của hai người.
Sở Luật vuốt lên mái tóc mềm mượt của người đang nằm trong ngực, cảm giác hoàn toàn khác hắn với cô ấy, tóc cô ấy hơi cứng, sờ vào gai tay, nhưng, của cô lại vô cùng mềm, mềm đến mức khiến người ta muốn huỷ diệt nó.
Không ai quan tâm cô đâu
“Dĩ Hiên……” môi anh mấp máy, lại bật thốt lên cái tên của Hạ Dĩ Hiên, anh cúi đầu, nhìn người phụ nữ mệt mỏi ngủ vùi trong ngực, trên mặt hiện lên suy tư khiến người khác khó đoán. Sáng, ánh nắng chói chàng làm Hạ Nhược Tâm tỉnh táo lại, mặc kệ cô mệt thế nào, mỗi ngày đều sẽ đúng giờ tỉnh lại, cô cẩn thận ngồi dậy, ngơ ngác nhìn người bên cạnh, đây là lần đầu tiên cô nhìn anh rõ ràng như vậy.
Lúc anh ngủ, bớt đi một phần tuyệt tình, nhiều thêm một phần an tĩnh, tóc dán bên tai, mang theo sự kiên nghị, ngực phập phồng, ngực anh rộng lớn, vô cùng an toàn, nếu anh yêi ai, anh sẽ dành cho người đó những điều tốt đẹp nhất.
Nếu anh hận ai, như vậy, anh sẽ huỷ hoại người đó cả đời.
Cô vươn tay, dừng lại giữa không trung, không rõ ngày hôm qua bọn họ, sẽ có gì thay đổi? Môi cô mấp máy, rụt tay về, dém chăn lại cho anh.
Gió lạnh, sẽ cảm mất.
Anh có người quan tâm, còn cô thì sao?
Cười khổ một tiếng, cô buộc sơ lại mái tóc, ban ngày, thân phận của cô là hầu gái, là bảo mẫu, bởi vì, cô không biết, ngoài những thứ này, cô còn có thể làm gì?
Mở cửa, bên ngoài chẳng có ai, hình như người kia không tới, là sợ hay là vì cái gì, để làm việc cho Sở Hạ, quả nhiên, yêu cầu phải có đủ dũng cảm, người đàn ông này lạnh lùng đến mức khiến người ta cảm thấy sợ hãi, hỉ nộ vô thường chẳng ai hiểu nổi.
Cô đi vào phòng bếp, dù biết Sở Luật cũng không có thói quen ăn bữa sáng nhưng cô vẫn chuẩn bị một phần ăn thanh đạm cho anh, cô không phải Hạ Dĩ Hiên, lúc còn đi học cô đã tự biết nấu ăn.
Kỳ thật cũng chẳng sao cả, đã không có thứ mình muốn, cô cũng chỉ có thể đê tiện ở bên cạnh giúp cho Hạ Dĩ Hiên cao quý mà thôi.
Trên bàn để đồ ăn sáng, hai chén cháo, xắn tay áo, cô nhớ ra còn đống quần áo chưa giặt.
Lúc Sở Luật dậy đã là một tiếng sau, anh sờ tay sang bên cạnh theo bản năng, lại chạm phải ga giường lạnh ngắt. Một bên chăn gấp lại chỉnh tề, không còn bóng dáng người kia nữa.