"Minh Tề năm thứ 68. Tiểu thư người làm sao vậy? Cơ thể không thoải mái chỗ nào sao?"
"Minh Tề năm thứ 68, Minh Tề năm thứ 68..."
Thẩm Diệu trợn to hai mắt, Minh Tề năm thứ 68, năm ấy nàng mới mười bốn tuổi, gặp được Phó Tu Nghi, một lòng si mê hắn, thậm chí nàng còn ép phụ thân gả nàng cho hắn, hiện giờ là trước một năm thời điểm nàng gả cho hắn
Mà bây giờ... bên tai nàng vang lên lời nói của Cốc Vũ
"Tiểu thư đừng dọa chúng nô tỳ, người vừa mới hạ sốt, có lẽ thần trí có chút không rõ ràng, Đại tiểu thư cũng thật sự quá độc ác, rõ ràng muốn đẩy tiểu thư vào chỗ chết..."
Kiếp trước phần lớn thời gian của Thẩm Diệu đều đi theo Phó Tu Nghi, cùng hắn bôn tẩu, những ngày ở Thẩm phủ trôi qua cũng nhạt nhẽo. Chuyện này và mỗi sự kiện liên quan đến Phó Tu Nghi nàng đều nhớ rõ ràng.
Thẩm Thanh nói cho nàng biết Phó Tu Nghi muốn tới Thẩm gia để chào hỏi Nhị thúc cùng Tam thúc, liền kéo nàng vụng trộm đi xem, khi nấp trên hòn núi giả trong hoa viên, Thẩm Thanh lại đẩy nàng ngã từ trên núi giả xuống hồ nước lạnh lẽo. Lúc ấy còn có các đại thần, quan viên khác khiến nàng bị bọn họ và cả Thẩm phủ chê cười. Chuyện nàng mê luyến Định vương từ nửa năm trước truyền khắp kinh thành, làm cho phụ thân bị đồng liêu cười nhạo.
Sau khi nàng tỉnh lại liền đi chỉ trích Thẩm Thanh đã đẩy nàng xuống hồ, nhưng không một ai tin nàng khiến Thẩm Diệu vô cùng ủy khuất, nàng còn bị lão phu nhân phạt cấm túc trong Phật đường, đến Trung Thu nàng không được ra ngoài, Thẩm Nguyệt vụng trộm thả nàng ra, mang nàng đi ngắm cúc yến, chủ yếu làm nàng trở thành trò cười cho thiên hạ.
Thẩm Diệu nhắm mắt lại.
Thẩm gia có tam phòng, Đại phòng Thẩm Tín, chính là phụ thân nàng, là trưởng tử của lão tướng quân. Lão phu nhân chết bệnh, lão tướng quân cưới kế thất, kế thất sinh Nhị phòng Thẩm Quý và Tam phòng Thẩm Vạn. Sau khi lão tướng quân mất, kế thất trở thành lão phu nhân, Thẩm gia cũng không tách ra, huynh đệ ba người nương tựa lẫn nhau, tình cảm rất tốt, truyền thành một đoạn giai thoại.
Thẩm gia chinh chiến qua nhiều thế hệ, đến đời Thẩm Tín, ngoại trừ Đại phòng nắm binh quyền trong tay, Nhị phòng cùng Tam phòng đều chọn con đường làm quan văn. Hàng năm Thẩm Tín chinh chiến ở bên ngoài, Thẩm phu nhân cũng đi theo trượng phu, Thẩm Diệu ở lại Thẩm phủ, để lão phu nhân và hai người thẩm thẩm dạy dỗ.
Dạy đến dạy đi, trở thành như vậy. Chuyện gì cũng làm không xong, không học vấn không nghề nghiệp, gặp nam nhân lại không biết ngượng mà suốt ngày bám lấy. Lúc trước, nàng chỉ cảm thấy thẩm thẩm cùng lão phu nhân đối xử với nàng vô cùng tốt, Thẩm Nguyệt và Thẩm Thanh phải học quy củ lễ nghi, nàng hết thảy không cần học. Hiện tại xem ra, dưỡng nàng thành phế nữ, khiến nàng càng thêm sứt sẹo phủng sát .
Phủng sát Bề ngoài tán dương khích lệ hoặc thổi phồng quá mức khiến người tự mãn kiêu ngạo, dẫn đến đình trệ thụt lùi, thậm chí làm cho người kia sa đọa, thất bại.
Phụ mẫu cùng huynh trưởng không ở bên cạnh, thuận tiện cho bọn họ dưỡng nàng thành bộ dáng hai mặt, làm cho Thẩm Tín cùng Thẩm phu nhân mỗi lần trở về đều cảm thấy nàng ngày càng bất tài, vô dụng.
Kiếp này sống lại, nàng muốn nhìn xem những người vô sỉ này làm sao giở trò cũ đối với nàng
Vừa nghĩ tới, nàng liền nghe được tiếng thông báo của nha đầu quét dọn ngoài sân
"Tiểu thư, Nhị tiểu thư đến thăm người."
"Tiểu thư, Nhị tiểu thư đến thăm người."
Kinh Trập có chút lo lắng
"Cố tình đến vào lúc này, thân thể tiểu thư chưa tốt, chẳng lẽ Nhị tiểu thư muốn người tiếp tục phong hàn."
Cốc Vũ khẽ đẩy cánh tay Kinh Trập, vẻ mặt vô cùng lo âụ
Thẩm Diệu thấy rõ tất cả, trong lòng thở phào một hơi.