Thẩm Diệu có chút hoang mang nhìn hai nha hoàn trước mặt. Nàng có bốn nhất đẳng nha hoàn Kinh Trập, Cốc Vũ, Bạch Lộ, Tiết Sương Giáng. Bọn họ đều là những nha hoàn trí tuệ linh mẫn. Đáng tiếc đến cuối cùng, một người cũng không còn.
Khi nàng còn ở Tần quốc làm con tin, Cốc Vũ vì muốn bảo hộ nàng không bị Thái Tử Tần quốc nhục nhã, chết trong tay Thái Tử Tần quốc. Bạch Lộ và Tiết Sương Giáng, một người chết cùng Uyển Du trên đường hòa thân, một người chết trong tay Mi Phu nhân khi tranh đấu trong cung.
Về phần Kinh Trập, có tướng mạo xinh đẹp nhất, lúc trước vì muốn Phó Tu Nghi thượng vị, mượn sức quyền thần, Kinh Trập tự nguyện làm thiếp, lấy sắc đẹp của chính mình quyến rũ quyền thần của Đại Lý, cuối cùng bị thê tử của quyền thần đó tìm cớ dùng trượng đánh chết.
Thẩm Diệu sau khi biết Kinh Trập chết, khóc lớn một hồi, suýt chút nữa đã sinh non.
Nay Kinh Trập yên ổn đứng trước mặt mình, mặt mày như trước vẫn xinh đẹp kiều diễm, Cốc Vũ cười khanh khách nhìn nàng, hai nha hoàn đều mười bốn, mười lăm tuổi, làm cho Thẩm Diệu nhất thời hoảng hốt.
Qua một lát, Thẩm Diệu mới cười khổ, nhắm mắt lại
"Thì ra trước khi chết sinh ra ảo giác, cảnh tượng này cũng quá chân thật rồi."
"Tiểu thư đang nói chuyện gì vậy?"
Cốc Vũ đặt tách trà sang một bên, tay sờ lên trán Thẩm Diệu
"Tiểu thư bị sốt đến hồ đồ rồi ư?"
Cảm giác bàn tay mát lạnh đặt ở trên trán, thoải mái mà chân thật, Thẩm Diệu trợn mắt, ánh mắt trở nên sắc bén. Nàng chậm rãi cúi đầu, nhìn tay của chính mình. Đó là một đôi tay mảnh khảnh, trắng noãn, móng tay được chăm sóc cẩn thận, mềm mại mà đáng yêu, có thể thấy rõ bàn tay này được sống trong an nhàn sung sướng.
Đây không phải tay nàng.
Tay nàng, vì Phó Tu Nghi mà tự xử lý chính sự, xem xét thời thế, dĩ nhiên đặc biệt thô ráp, nàng vừa cầm bút vừa xem sổ sách, đánh dấu tất cả, ở Tần quốc trở thành vú già bị người kêu đến kêu đi, sau trở về cung lại vì Phó Minh mà tranh đấu hết thảy, ở lãnh cung tự tay giặt quần áo, lâu ngày bàn tay chai sần, các đốt ngón tay vì vậy trở nên đen gầy, làm sao có thể trắng nõn mềm mịn như này?
"Lấy cho ta cái gương lại đây."
Thẩm Diệu nói. Thanh âm của nàng tuy còn suy yếu nhưng ngữ khí lại rất kiên định.
Cốc Vũ cùng Kinh Trập hai mặt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Kinh Trập nhanh nhẹn lấy tới một cái gương đưa cho Thẩm Diệụ
Phản chiếu trên chiếc gương đồng là khuôn mặt tròn tròn của nữ tử, cái trán no đủ, một đôi mắt hạnh thật to, hơi hơi đỏ do mới tỉnh dậy, mũi thẳng tắp, mượt mà, miệng nho nhỏ ngọt ngào. Gương mặt vẫn chưa thoát hết vẻ trẻ con, hiện giờ vẫn chưa thể nói rõ diện mạo, nhưng lại rất tươi mát đáng yêu, một dáng vẻ e lệ nhu thuận.
Đây là khuôn mặt từng được người trong Hoàng thất khen gợi mình có tướng mạo "Vượng phú .
Vượng phu Theo một số quan niệm, người phụ nữ có tướng Vượng phu sẽ giúp chồng thăng tiến, gia đình luôn sung túc, làm việc gì cũng thuận buồm xuôi gió.
Gương trong tay Thẩm Diệu bỗng rơi xuống đất, phát tiếng kêu thanh thúy, từng âm thanh của mảnh vỡ như đánh thật mạnh vào lòng nàng, tạo nên một trận kinh hãi. Nàng hung hăng tự nhéo mình một cái, hai hàng lệ nóng cuồn cuộn chảy xuống.
Trời xanh không phụ người tốt, ông trời không phụ nàng
Nàng đã trở lại
Cốc Vũ cùng Kinh Trập bị dọa một phen hoảng sợ, Cốc Vũ dọn đi những mảnh vỡ trên đất, lo lắng nói
"Tiểu thư cẩn thận, đừng để mảnh vỡ đâm vào chân."
"Tiểu thư, người sao lại khóc rồi?"
Kinh Trập cầm khăn tay lau mặt Thẩm Diệu, thấy Thẩm Diệu vẻ mặt quỷ dị, như vừa khóc lại vừa cười, miệng lẩm bẩm nói
"Ta đã trở về..."
Nàng vội vàng hỏi Kinh Trập
"Hiện tại là năm bao nhiêu?"
Kinh Trập có chút sợ hãi, nhưng vẫn thành thật trả lời