Trong góc tủ, chàng thiếu niên ngồi thu mình, không biết đã bị nhốt trong bóng tối bao lâụ Ánh mắt anh trống rỗng và vụn vỡ, đôi tay ôm chặt đầu gối, cơ thể cuộn lại như muốn tìm chút an toàn. Chỉ cần một chút gió lay cũng có thể khiến lý trí vốn đã mong manh của anh hoàn toàn sụp đổ.
Ánh mắt Miểu Miểu lướt qua con dao găm trắng bạc bị anh ném dưới chân. Nội tâm cô thắt lại, ánh mắt nhanh chóng chuyển sang cổ tay anh. May mắn thay, ngoài vài vết thương nhỏ, các vết cắt dường như chỉ bị dây thép của tủ quần áo làm xước.
Cô nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hình ảnh đời trước khi Phong Ngôn bóp chặt cổ Lý Bí Thư vẫn còn rõ mồn một trong đầụ Miểu Miểu không chắc mình có thể kiểm soát được anh vào lúc này.
Nhất là khi hiện tại không có Lý Bí Thư ở đây. Nếu cơn giận của anh chuyển sang cô, Miểu Miểu không dám chắc mình có thể thoát thân.
Tai Phong Ngôn khẽ động, bắt được hơi thở thuộc về cô. Anh cẩn thận ngẩng đầu từ giữa hai cánh tay, ánh mắt thoáng lóe lên niềm vui sướng mãnh liệt khi nhìn thấy cô. Anh chớp mắt liên tục, như muốn xác nhận người trước mặt không phải là ảo ảnh.
Nhưng rất nhanh, ánh mắt anh cụp xuống. Hàng mi dài ướt đẫm những giọt nước mắt nhỏ vụn, lắc lư theo từng cái chớp mắt, rồi rơi xuống. Tầm nhìn mờ mịt, khuôn mặt Miểu Miểu phía trước dường như bị che phủ bởi một màn sương mỏng.
Bờ môi tái nhợt của anh khẽ nở một nụ cười nhạt, rồi nghẹn ngào. Tiếng nức nở kỳ lạ, như bị đè nén từ lồng ngực, bất giác phát ra, khiến Miểu Miểu giật mình.
Thừa dịp, cô khẽ nhấc chân, đá con dao dưới đất ra xa.
Tiếng lưỡi dao kim loại ma sát với sàn gỗ phát ra âm thanh chói tai, khiến hàng mày Phong Ngôn khẽ nhíu lại. Tiếng động như kích thích thần kinh căng thẳng của anh. Anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào cô bé đang đứng gần mình.
Miểu Miểu bị ánh mắt của anh nhìn chằm chằm, cảm giác như bị nhốt trong một chiếc lồng không lối thoát. Sự sợ hãi về cơn giận của anh đã ăn sâu vào ký ức cô, khiến cô luôn thấp thỏm lo lắng anh sẽ bùng nổ bất cứ lúc nào.
Cánh rèm dày bị gió đêm thổi tung, va vào cửa sổ phát ra âm thanh trầm đục. Đột nhiên, như sợ cô sẽ biến mất, Phong Ngôn vươn tay kéo mạnh cô bé vào lòng.
Dù đôi tay anh run rẩy, lực ôm vẫn rất chặt, như thể muốn hòa làm một với cô.
“Là thật… Là ấm áp, là mềm mại… Là Miểu Miểu…”
Những vết thương trên cơ thể lại bắt đầu đau nhức, nhưng anh chỉ mỉm cười. Nụ cười rầu rĩ nhưng đầy mãn nguyện. Vì lần này, nỗi đau nhắc anh rằng đây không phải là mơ.
Miểu Miểu không quen với hành động đột ngột này, cơ thể khẽ giật. Phong Ngôn, như một chú mèo bị giẫm phải đuôi, ngay lập tức siết chặt hơn, cả người quấn lấy cô như dây leo.
“Đừng đi… Xin em đừng biến mất như trong mơ…”
Miểu Miểu không dám kích thích anh thêm, chỉ đành yên lặng ngồi yên như một chiếc gối ôm. Hai người lặng lẽ ôm nhau cho đến khi bóng tối hoàn toàn bao phủ căn phòng, ánh sáng cuối cùng cũng bị màn đêm thu hết.
Cô cảm thấy cổ mình ướt, kèm theo tiếng nức nở áp lực vang lên bên tai.
“Miêu Miêu… Đừng bỏ anh lại… Anh xin lỗi. Là lỗi của anh… Đừng bỏ anh…”
Giọng anh đầy đau khổ, đứt quãng. Nhưng Miểu Miểu nghe rõ nỗi hối hận trong từng từ.
Trong một khoảnh khắc, cô ngẩn ra. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh yếu đuối đến vậy.
Sự bùng nổ cảm xúc làm Phong Ngôn như một chiếc đồng hồ cạn pin. Dù không cam tâm, anh vẫn cố gắng chống chọi thêm vài giây, nhưng cuối cùng cũng phải chậm rãi dịu xuống.
Trong giấc ngủ, anh vẫn không yên ổn. Đôi lông mày nhíu chặt, thi thoảng bật ra những câu nói mớ.
Miểu Miểu ghé sát lại gần, lắng nghe, và phát hiện ra, trong cơn mê, anh đang gọi tên mình.