⬅ Trước Tiếp ➡
Trương Chi Dung đứng bên cạnh, cũng nghe thấy âm thanh ồn ào bên trong, nhất thời không dám hành động. Bà ta sợ rằng Miểu Miểu sẽ lại làm anh giận thêm. Trong lòng, bà không ngừng mắng chửi cô bé, trách cô vì tính bướng bỉnh mà làm hỏng chuyện của bà.
“Miểu Miểu, có phải anh trai con đang giận không? Con phải ngoan ngoãn dỗ anh ấy, nghe chưa?” Giọng nói của bà đầy lo lắng, sợ rằng nếu Phong Ngôn từ nay ghét bỏ Miểu Miểu, kế hoạch của bà sẽ đổ bể. Bởi lẽ, theo thỏa thuận với Lý Bí Thư, chỉ cần Miểu Miểu chịu ở bên Phong Ngôn, gia đình bà sẽ được lợi lớn từ sự hợp tác với Phong thị.
Miểu Miểu nhìn cánh cửa vẫn đóng chặt, lặng lẽ nhớ lại mọi thứ từ kiếp trước. Theo ký ức, cô nhanh chóng tìm được chìa khóa trên giá, cắm vào ổ khóa.
Cửa mở ra.
Trong căn phòng tối tăm, Phong Ngôn đang co rút trong góc tủ nhỏ hẹp. Những bức rèm dày bị kéo kín, ngăn hoàn toàn ánh sáng mặt trời gay gắt bên ngoài. Bóng tối bao trùm cả căn phòng, như thể đây là thế giới mà anh đã tự xây nên để bảo vệ bản thân.
Là giọng của Miểu Miểu sao?
Không… không đúng… Không phải cô ấy. Cô ấy đã tổn thương mình. Vì thế, cô ấy nhẫn tâm rời đi. Cô ấy không cần mình nữa. Tất cả là lỗi của mình.
Những suy nghĩ hỗn loạn đè nặng trong đầu Phong Ngôn. Đôi mắt anh đỏ ngầu, tơ máu chằng chịt, nước mắt không ngừng chảy xuống. Anh cắn chặt môi dưới, cố nén những tiếng nức nở nghẹn ngào.
Đầu óc anh đau nhức dữ dội, như thể linh hồn đang bị rút ra khỏi cơ thể. Trong cơn đau, anh chỉ biết tự tay đấm vào đầu mình, từng cú một. Đó là cách duy nhất anh có thể nghĩ ra để chống chọi với sự thống khổ của linh hồn.
Ý thức của anh trôi dạt trong một đại dương đau khổ, không cách nào được giải thoát.
Dưới sự nỗ lực không ngừng của Miểu Miểu, cánh cửa cuối cùng cũng mở ra. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cả người cô lạnh toát, không kìm được mà hét lên
“Không được ”
Giọng nói non nớt của cô bé vang lên, tựa như sợi dây xích trói buộc người đang mất kiểm soát trong phòng. Phong Ngôn khựng lại, lưỡi dao trên tay cũng dừng giữa không trung. Ánh sáng đèn từ hành lang chiếu rọi vào phòng, làm mắt anh thoáng chốc trở nên trống rỗng.
Trương Chi Dung, nhìn thấy rõ cảnh tượng trước mắt, sợ hãi đến mức phải lấy tay che miệng, lùi lại hai bước. Ánh mắt bà ta dừng trên chiếc áo sơ mi trắng của Phong Ngôn, nơi đầy những vệt máu đỏ thẫm. Có vài vết thương đã khô lại, không còn rỉ máu, nhưng một số khác vẫn đang không ngừng chảy máu vì lực cắt quá mạnh.
Đã kịp rồi
Miểu Miểu thở hổn hển, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Cô cố giữ vẻ mặt ngây thơ, hồn nhiên, nói với Trương Chi Dung
“Mẹ yên tâm đi, con sẽ ngoan ngoãn dỗ anh mà. Anh nói không thích người khác vào phòng… Mẹ… mẹ về trước đi.”
Trương Chi Dung, tuy sợ đến mức cả người run rẩy, nhưng không nhận ra giọng điệu của Miểu Miểu có chút cứng nhắc và lạnh nhạt. Bà ta chỉ gấp gáp đáp lại
“Được, được, mẹ đi trước. Con nhớ nghe lời đấy.”
Nói xong, bà rời đi không chút do dự. Trong tình huống này, một người lớn có chút lương tâm sẽ không để hai đứa trẻ ở lại với nhaụ Nhưng bà thì khác, bước đi nhẹ tênh, chẳng mang chút gánh nặng nào trong lòng.
Căn phòng tối đen lập tức trở nên yên tĩnh. Ngoài tiếng thở dốc nặng nề của Phong Ngôn, mọi thứ đều im lìm đến mức khiến người ta bất an.
“Phong Ngôn…” Miểu Miểu gọi tên anh, giọng nhỏ nhẹ.
Từ trong tủ quần áo, có tiếng động khe khẽ như vải cọ vào nhau, rồi nhanh chóng yên lặng, khiến cô không chắc vừa rồi có phải là ảo giác.
Bóng tối nặng nề trong phòng, nhờ sự xuất hiện của Miểu Miểu, dường như được thổi vào một tia sức sống.
⬅ Trước Tiếp ➡