Bạn học hotboy toàn lên mạng vào buổi tối, Tôn Khả An không vội, cô làm thêm vài đề nữa rồi về phòng ngủ.
Quả nhiên sáng hôm sau thức dậy, cô nhận được tin nhắn từ bạn học hotboy “Được.”
Thời gian diễn ra cuộc thi được bắt đầu từ ngày mốt, Tôn Khả An nhìn lướt qua phần thưởng, phần thưởng cho người đứng nhất tổng cộng hai mươi ngàn tệ, cộng thêm mỗi thành viên trong tổ được một cái máy tính bảng. Tôn Khả An phụ trách báo danh, hai người trở lên là được tham gia cuộc thi.
Tôn Khả An định đi xem bảng xếp hạng hiện tại của hai người, không ngờ lỡ tay nhấn vào diễn đàn của nền tảng... Do hiện tại đại đa số học sinh nghỉ hè hết rồi nên trong diễn đàn rất chi là nhộn nhịp.
Phần lớn đều là học sinh trường Nhất Trung và Nhị Trung, hiện đề tài được thảo luận nhiều nhất có liên quan tới đề bài cuộc thi lần này.
Các bạn học trường nhất trung tập họp lại nào
Có đại thần nào muốn chung nhóm với tôi không Mong đại thần dẫn dắt bay lên cao
Các đại thần Nhị Trung tập họp Vượt mặt Nhất Trung
Tôn Khả An nhìn thoáng qua những nhóm khác, nhóm nhiều người nhất lên tới mười lăm người, hơn nữa đại đa số đều là học sinh xếp hạng đầu bảng. Giờ đã có nhiều nhóm bắt đầu âm thầm đọ sức với nhau rồi.
Cô chẳng để tâm tới cuộc thi này nhiều lắm, hiện cô đang ở trong giải đoạn cuối cùng chuẩn bị cho kỳ thi, còn một tháng nữa là tới ngày thi rồi. Ngoài việc giải đề hàng ngày, cô còn có rất nhiều việc phải làm.
Việc buôn bán mấy hôm nay không còn gặp trắc trở gì nữa, chuyện của Lý Nguyệt Nguyệt hơi rắc rối, nghe nói còn kéo cả cục vệ sinh an toàn thực phẩm thành phố tới nên bà ta tạm thời không bán tiếp được nữa. Có lẽ nhờ chuyện lần này đã góp phần tạo dựng tiếng thơm cho món kho nhà bọn họ, nhiều người vì nghe tiếng tìm tới quán của họ.
Sức khỏe của Tôn Cường Quốc khỏe lên nhiều, lo ba mình sẽ xảy ra chuyện giống như kiếp trước nên cô có đưa ông tới bệnh viện làm một cuộc kiểm tra tổng quát. Kết quả đều rất tốt, sức khỏe ông không có vấn đề gì lớn.
Cứ làm việc liên tục sẽ có hại cho sức khỏe nên Tôn Khả An đề nghị ông mỗi tuần nghỉ ở nhà một ngày, sợ ông chống đỡ không nổi, Liễu Thanh chấp nhận đề nghị của Tôn Khả An.
Chắc tại bận rộn quen rồi, lúc Tôn Cường Quốc nghỉ ngơi cũng không chịu nhàn rỗi. Khi cô ngồi trong phòng làm bài thì ngửi được mùi thơm thức ăn từ trong sân bay vào, cô đặt viết xuống đứng dậy ra ngoài tìm kiếm.
Ba cô đang nấu một ít chân gà cùng với đầu heo ngoài sân.
“Ba, ba làm gì vậy ạ?” Tôn Khả An đi qua cúi đầu nhìn.
Thấy con gái mình đi tới, Tôn Cường Quốc buông cái muỗng xuống cười nói “Có khách nói đồ chúng ta bán đơn giản quá, ba đang nghiên cứu món mới.”
Đúng lúc chân gà nấu sắp xong rồi, Tôn Cường Quốc vớt một chiếc ra thổi nguội rồi đưa cho Tôn Khả An “Con ăn thử xem mùi vị thế nào.”
Tôn Khả An nhận lấy cắn một miếng. Chân gà rất mềm và ngon, nhưng cứ cảm thấy thiếu thiếu gì đó khiến cô không cảm thấy nó đặc biệt chỗ nào.
“Sao rồi?” Ông hỏi bằng giọng mong đợi.
Tôn Khả An nghĩ ngợi chốc lát quyết định nói ra suy nghĩ của cô, “Con cảm thấy mùi vị của nó không bằng món cánh vịt, tuy chân gà rất ngon nhưng chỉ đạt ở mức độ bình thường thôi, đi quán nào cũng toàn mùi vị này.”
Nghe xong lời cô nói, Tôn Cường Quốc cũng ăn thử một miếng. Chốc lát sau ông mới gật đầu tán thành “Con nói đúng lắm, ngon thì ngon thật nhưng chưa tạo được mùi vị riêng biệt của chúng ta.”
Nho trong sân chín rồi, Tôn Cường Quốc hái một ít cho Tôn Khả An rồi bảo cô về phòng học bài, chừng nào ông làm xong hết mới gọi cô ra ăn thử.
Tôn Khả An về phòng làm bài tiếp.