⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa bán chưa được bao lâu thì gặp Lý Nguyệt Nguyệt tới đây gây chuyện, bà ta đi tới trước sạp hàng nhà bọn họ cất giọng cười nhạo “Ô hay, món kho của mấy người nổi lắm cơ mà, giờ sao bán không ra thế này?”
“Việc làm ăn của nhà chúng tôi tốt như vậy, thím hai nhìn không thấy sao?” Chẳng đợi Liễu Tinh lên tiếng, Tôn Khả An đã nhẹ nhàng đáp trả lại. Giọng cô bình tĩnh mà dịu dàng nhưng có thể khiến đối phương nghẹn họng nói không ra lời.
“Đúng vậy, buôn bán tốt lắm, chắc mấy tháng nữa là cóc có gì ăn bây giờ.” Lý Nguyệt Nguyệt tiếp tục nói bằng giọng quái gở.
“Diệu ca Em mua một ít món kho anh ăn không ” Lý Nguyệt Nguyệt vừa dứt lời thì gần đó có một cậu béo chạy tới tìm Lý Diệu Bạch.
“Rẻ lắm, bỏ ra mười đồng mà mua được nhiều cỡ này nè, anh ăn thử không ” Cậu béo đưa túi đồ ăn trong tay cho Lý Diệu Bạch.
Nhìn tới đây, Lý Nguyệt Nguyệt nhìn Tôn Khả An và Liễu Tinh một cách đắc ý.
Lý Diệu Bạch nhận lấy rồi ngước mắt nhìn về phía Tôn Khả An một cái. Quả nhiên mấy người đằng đó đều tập trung nhìn sang đây hết. Lý Diệu Bạch bình thản cụp mắt xuống cắn món kho cậu béo đưa tới.
Xung quanh bỗng chốc chìm vào im lặng như đang đợi phản ứng của Lý Diệu Bạch.
Mùi phụ gia thực phẩm quá nhiều, Lý Diệu Bạch nuốt không trôi miếng nào hết.
“Phụt Khó ăn chết đi được ”
“…………”
Tôn Khả An thường xuyên đi bán với ba mẹ, thời gian gần đây tuy việc buôn bán không bằng lúc trước nhưng cô phát hiện một số khách hàng quen bắt đầu quay trở lại rồi, việc buôn bán ngày càng tốt lên.
Nhà bọn họ ra bán hơi muộn, hôm nay Tôn Khả An và Tôn Cường Quốc vừa tới chợ đêm thì phát hiện sạp hàng của Lý Nguyệt Nguyệt bị đám đông vây quanh giống như đang xảy ra chuyện gì đó.
“Chị ơi Bên đó có chuyện gì vậy ạ?” Tôn Khả An tìm chị gái bán quần áo hỏi.
Chị gái bán quần áo lắc đầu nói “Quán cánh vịt đó bán đồ không tươi, nghe nói hôm qua có vài khách hàng ăn xong bị tiêu chảy, đây là tốp khách hàng thứ tư tới mắng vốn rồi.”
“May mà hôm qua tôi không có mua ăn ” Một khách hàng bên cạnh phụ họa.
“Thật không biết mấy người sao lại đi mua đồ của quán đó ăn nữa, toàn là chất phụ gia cả không ngon chút nào hết, theo tôi thấy quán đồ kho phía trong chợ đêm mới là ngon nhất Nguyên liệu cũng tươi nữa ”
“Đúng vậy, nhà đó bán ngon mà Đâu có đắt lắm, ông xã nhà tôi ăn xong còn khen ngon nữa là, dạo trước ăn hết mấy ngày liền ”
Lúc Tôn Khả An đi ngược trở về vô ý nghe được những lời này. Cô bước nhanh hơn, quả nhiên trước sạp nhà bọn họ chật nức khách, món kho bị càn quét sạch sẽ.
Lâu rồi không có về nhà sớm như vậy, Tôn Khả An về tới nhà tắm rửa xong ra sân ngồi hóng mát. Đại Quất nằm sấp bên cạnh cô, gió lạnh đêm khuya thổi tới thoang thoảng hương hoa thơm ngát thư thái cả người.
Tôn Khả An mở điện thoại ra, mấy hôm nay vì chuyện nhà nên lâu rồi cô không có lên APP học tập giải đề nữa, không biết có bị rớt hạng hay không.
Tôn Khả An mở trang chủ ra thì nhìn thấy có người gửi tin nhắn cho cô. Cô mở khung tin nhắn ra phát hiện là hotboy tối qua trả lời tin nhắn cho cô.
Tin nhắn rất ngắn chỉ có hai chữ.
“Chào bạn.”
“…………”
Ngay lúc Tôn Khả An do dự xem có nên trả lời hay không thì trên APP đột nhiên nhảy ra một tin nhắn.
APP muốn nhân lúc mọi người còn nghỉ hè tổ chức một cuộc thi đấụ
Tôn Khả An xem quy tắc cuộc thi sơ qua một lượt, cuộc thi được tiến hành theo hình thức chia nhóm tự do tổ đội với nhaụ Cuộc thi được thực hiện theo hình thức thi đấu tính điểm, ba nhóm đứng đầu bảng sẽ nhận được phần thưởng tương ứng.
“Bạn học, bạn muốn tham gia thi chung không?” Tôn Khả An gửi tin nhắn cho người bạn đí.
⬅ Trước Tiếp ➡