Dạ Chỉ bỗng dưng cảm thấy cực kỳ hoang đường, dù sao chàng cũng là một công tử cao quý sau này sẽ kế thừa ngai vàng, sao có thể tùy tiện xưng huynh gọi đệ với tiểu thư đồng vừa thấp vừa gầy này. Chàng chỉ cho rằng mình muốn tìm chút niềm vui nên mới trêu chọc Ninh Húc bề ngoài nghịch ngợm nhưng trong lòng lại nhát cáy.
Tên nhóc quả thực nghẹn đỏ cả mặt không biết làm sao. Dạ Chỉ còn chưa vừa lòng, cầm quạt xếp gõ nhẹ vào lòng bàn tay, đi qua đi lại, uy hiếp “Nam Chiêu Quân thượng chắc là đã hạ triều rồi nhỉ…”
Đôi mắt của tiểu thư đồng rụt rè, trong trẻo như chứa đựng sương mai buổi sớm, trong lòng thấp thỏm, ngập ngừng một lát thì nhỏ giọng gọi “Dạ Chỉ ca ca... Đừng cáo trạng ta mà…”
Ninh Nhứ chỉ nghĩ rằng nàng cũng gọi Hướng Cảnh Niên là ca ca, còn người trước mặt này dù hơi xấu xa nhưng cùng lắm nàng chịu thiệt một chút, muốn nàng gọi thì nàng sẽ gọi.
Dạ Chỉ không ngờ tiểu thư đồng này lại nũng nịu, thậm chí còn mập mờ như vậy mà gọi chàng là “ca ca”, chàng sửng sốt vội mắng “Trèo cây thì nhanh nhẹn, vậy mà cả người lại ẻo lả như nữ nhi, không biết công tử các ngươi dạy dỗ ngươi kiểu gì nữa.”
Ninh Nhứ cảm thấy tủi thân, nàng thân là nữ nhi, nếu không phải vì tình thế bắt buộc, nàng sao có thể bằng lòng mặc nam trang, quấn ngực, búi tóc, giả vờ khàn giọng để nói chuyện chứ.
Dạ Chỉ không biết những chuyện này, dùng quạt gõ đầu nàng rồi cười sang sảng rời đi.
Nghĩ cũng lạ, trước đây dũng sĩ mạnh nhất đấu với chàng, sau khi bị chàng đánh bại thì nửa quỳ xuống nhận thua nhưng chàng cũng chẳng thèm nhíu mày một cái, giờ thì tiểu thư đồng này chỉ gọi một tiếng “ca ca” lại có thể khiến chàng vui vẻ thoải mái đến vậy.
…
Vì bị phong hàn nên Ninh Nhứ ngủ không yên giấc, lại chìm vào mộng, cơ thể nàng run run toát mồ hôi lạnh, Dạ Chỉ lo lắng nên gác lại việc triều chính để ở bên nàng.
Ninh Nhứ nằm mơ thấy lúc nhỏ Dạ Chỉ bảo nàng gọi chàng là “ca ca”, có lẽ cảm thấy cảnh tượng như vậy dù đã lâu lắm rồi nhưng lại chân thực, nên nàng cứ lẩm bẩm bốn chữ đó khiến người bên gối cũng nghe được.
Chàng nghe rõ ràng nàng thì thầm “Dạ Chỉ ca ca”, trong giây lát cười khẽ, đây là lần đầu tiên chàng thấy nàng trong mơ không muốn gặp Hướng Cảnh Niên, quả thực là hiếm thấy. Nhưng chàng cũng không biết nàng có nghĩ vậy không, mà cũng chẳng sao cả, dù gì thì cuối cùng nàng cũng đã mơ thấy chàng.
Dạ Chỉ tìm đến môi Ninh Nhứ, cảm thấy có chút lạnh nhưng vẫn mềm mại, chàng nhẹ nhàng hôn nàng, cẩn thận liếm cánh môi, đẩy nước bọt trong miệng chàng qua hòa quyện cùng mật dịch trong miệng nàng, lại dùng răng khẽ quấn lưỡi nàng, say mê mút cắn khiến Ninh Nhứ thức giấc.
Vừa mở mắt, nàng đã nhìn thấy Dạ Chỉ áp sát vào mặt nàng, quấn lấy lưỡi nàng không buông.
Nàng không thể khống chế được hơi thở của mình, sự lạnh lẽo toàn thân đã bị Dạ Chỉ tiêu trừ, hiện giờ nàng chỉ cảm thấy nóng, trên người đã đổ một lớp mồ hôi mỏng.
Bàn tay mềm mại của Ninh Nhứ đẩy đẩy lồng ngực cường tráng của chàng, sợ rằng lúc nàng không khỏe chàng lại phát tình, nhưng nàng lại không biết sức lực nàng chẳng có bao nhiêu, chút ít mơn trớn này so với xuân dược còn lợi hại hơn, khiến cả người chàng hừng hực như bị lửa thiêụ
Dạ Chỉ nhớ đến tiểu thê tử còn đang bệnh đành phải buông nàng ra, nhưng vẫn còn nuối tiếc ngửi mùi thơm trên cổ nàng, chàng thì thầm “Vừa rồi mơ thấy chuyện gì thú vị à, kể cho ta nghe đi?”
“Không có gì.” Ninh Nhứ nhớ đến chuyện khi còn nhỏ, lại nghĩ đến Hướng Cảnh Niên, trong lòng cảm thấy ngột ngạt khó chịụ
Dạ Chỉ biết nàng nghĩ đến mình là tốt rồi, còn đang âm thầm đắc ý thì bị Ninh Nhứ tạt một gáo nước lạnh.
“Nếu ta còn ở lại Nam Chiêu thì sự tình sẽ không như vậy.”
Cảnh Niên ca ca sẽ không bị thương, nàng cũng sẽ không gả đến Dạ Lan, cũng sẽ không trở thành khách bị nhốt ngoài cửa.
Dạ Chỉ cũng nghĩ, chuyện này cũng không phải hoàn toàn là lỗi của chàng, trong chuyện này Hướng Cảnh Niên có lỗi tám phần, chàng chỉ có lỗi hai phần. Chẳng qua, Ninh Nhứ đem hết mười phần tội lỗi này chia đều cho bản thân nàng và chàng.
Chàng thừa nhận chưa từng làm ra việc gì chỉ vì lòng riêng của bản thân, nhưng nếu lúc trước chàng không dùng vũ lực đe dọa Nam Chiêu thì làm sao chàng có cơ hội được ôm nữ tử mềm mại và thanh tú này trong lòng, bất chấp tất cả mà đến bên nàng.
Chàng chưa bao giờ tiếc lời xin lỗi, cũng sẵn sàng nhận sai với nữ tử chàng yêu thương, nhưng giờ đây chàng không nói được lời nào, chỉ có thể nhìn Ninh Nhứ đang trong vòng tay mình với đôi mắt đỏ hoe.