Trên đường về đổi từ xe ngựa sang ngồi thuyền, hành trình mệt nhọc khiến bệnh phong hàn của Ninh Nhứ dường như trở nặng hơn. Đoàn người A Nguyệt không dám lơ là, thừa lúc sắc trời còn chưa tối hẳn, vội vàng trở về cung thành.
Họ cũng không hiểu Ninh Nhứ muốn làm gì, đang yên đang lành Nương nương lại vượt đường xa để bị người ta nhốt ngoài cửa không tiếp, nghe nói Quân thượng Nam Chiêu Quốc hình như có ơn với Vương hậu của họ, nhưng chắc cũng không đến mức như thế. Huống hồ hai nước vừa mới xảy ra xung đột, họ cũng không hiểu vì sao nàng lại đến đây vào lúc dầu sôi lửa bỏng thế này.
Nhưng cũng chỉ có Ninh Nhứ mới biết, nếu không có Cảnh Niên ca ca, nàng đã trở thành oan hồn giữa đống đổ nát từ lâu rồi.
Khi ấy nàng bị diệt quốc, nàng vừa đói vừa lạnh chỉ có thể dựa vào cây cột cuối cùng còn sót lại của cung điện, nhìn đống hoang tàn đổ nát của cố hương. Là hắn đã dẫn binh lính tinh nhuệ băng qua ánh lửa và đá rơi để cứu mạng nàng, cho phép nàng đi cùng hắn, nhờ đó nàng mới có thể bình yên ở bên hắn suốt mười mấy năm tại Nam Chiêu Quốc.
Những năm đó như hiện lên trước mắt, còn giờ đây nàng muốn gặp hắn cũng không được.
Nàng lại nghĩ đến Dạ Chỉ, cảm xúc chợt lẫn lộn, lồng ngực nàng như nghẹn lại, ho khan vài tiếng.
Khi còn đang suy tư thì nàng đã vào cung, Dạ Chỉ vừa bước ra từ nội thất, trông thấy nàng hiển nhiên vô cùng kinh ngạc, không ngờ nàng lại trở về vào lúc này. Nhưng đồng thời, trái tim đang phập phồng lo lắng của chàng cuối cùng cũng được nhẹ nhõm.
A Nguyệt tiến lên báo cáo tình hình cho Dạ Chỉ, khi chàng ra hiệu thì lui ra, chỉ còn lại hai người họ.
Dạ Chỉ thấy bước chân của Ninh Nhứ hơi loạng choạng, tim như thắt lại bước đến đỡ nàng, thân thể mềm mại thơm phức của nàng bất ngờ nép vào ngực chàng. Ánh mắt Dạ Chỉ cũng trở nên dịu dàng, trầm giọng nói “Sau này nhất định sẽ không cho nàng tùy hứng như vậy, trở về còn bị nhiễm phong hàn nữa.”
Dù ngoài miệng trách móc nhưng chàng đau lòng muốn chết, ước gì có thể ôm trọn nàng vào lòng để sưởi ấm cho nàng. Nhưng Ninh Nhứ lại hiểu lầm ý chàng, hôm nay bị người nàng muốn gặp từ chối cho vào, còn nghĩ rằng Dạ Chỉ cũng đang trách mình, thoáng chốc nàng cảm thấy buồn tủi vô cớ, đôi mắt chợt đỏ hoe, nước mắt cũng tràn ra.
Dạ Chỉ ôm thân hình đang run của nàng, nhẹ giọng xin lỗi nàng trước, lẽ ra chàng không nên nặng lời như vậy, sau đó chàng nói tiếp “Hướng Cảnh Niên đó không biết điều làm nàng mất vui, lúc khác ta sẽ tự mình xử lý hắn...”
“Không được.” Ninh Nhứ khóc thút thít nhưng vẫn ngẩng đầu bảo vệ người đó, Dạ Chỉ ghen lồng lộn, khóe miệng trễ xuống “Thời tiết Nam Chiêu Quốc quái lạ, vừa mưa xuống thì lại như đêm đông giá rét, làm sao so được với Dạ Lan bốn mùa như xuân của ta.”
“Chàng không thích thời tiết ở Nam Chiêu Quốc vậy mà lúc trước cả ngày ở lì trong cung thành Nam Chiêu…”
“Ta không phải là vì...” Dạ Chỉ nói chưa hết câu nhưng khi nhìn vào đôi mắt ngấn lệ của Ninh Nhứ, chàng mím đôi môi mỏng nói “Ta gọi ngự y đến.”
Sau khi ngự y chẩn trị, nói phong hàn của nàng vẫn chưa quá mức nghiêm trọng, chỉ cần uống thuốc và nghỉ ngơi là được. Dạ Chỉ nhìn nàng uống thuốc xong liền ra lệnh cho nàng nằm trên giường nghỉ ngơi.
Có lẽ vì mệt mỏi cộng thêm nhiễm bệnh, Ninh Nhứ trong chốc lát đã ngủ thiếp đi.
Trong mơ nàng như quay trở lại cái ngày hè thơm ngát hoa sen đó, khi nàng đang bước đi trong làn mưa êm đềm của Nam Chiêụ
Năm đầu tiên Ninh Nhứ đến Nam Chiêu Quốc, vì để tránh sự chú ý, Hướng Cảnh Niên bảo nàng cải trang thành nam tử theo sát hắn, hình như đó cũng là lúc nàng gặp Dạ Chỉ.
Vì mang thân phận nam nhi, lại thêm Ninh Nhứ lúc đó cũng còn nhỏ tuổi, không tránh được việc chơi đùa cùng các thị vệ, ồn ào hiếu động nên tính tình nàng lúc ấy có hơi bướng bỉnh.
Hướng Cảnh Niên luôn chiều nàng nên trong cung rất ít ai dám quản giáo nàng, chuyện Ninh Nhứ thích nhất khi đó chính là đi hái quả trong rừng cây sau vườn. Nàng thấp bé, di chuyển lại khéo léo nên thoáng chốc đã trèo lên cây, hái quả vừa to vừa đỏ xuống mà vui vẻ ăn.
Đó là lần duy nhất nàng bị phát hiện, là một công tử đến từ Vương triều Dạ Lan, đứng dưới tàng cây trách mắng nàng, bảo nàng mau leo xuống, nếu không sẽ đi bẩm báo với Quân thượng.
Ninh mấy câu này làm cho cụt hứng, mếu máo từ trên cây leo xuống, còn mang dáng vẻ hối lỗi, ngón tay xoắn xoắn ở sau lưng nhìn người phá đám nàng.
“Ngươi còn nhỏ tuổi mà dám trèo cây cao như vậy à?” Dạ Chỉ nhận ra tên nhóc này vừa thấp vừa gầy, nhướng mày hỏi.
Ninh Nhứ băn khoăn không nói được gì, sợ người này sẽ đi tố cáo nàng với Quân thượng.
Dạ Chỉ biết tên nhóc đang đắn đo chuyện gì thì mỉm cười, nghĩ thầm đây cũng chỉ là một người nhát gan bèn ung dung thong thả đến gần. Ninh Nhứ vừa ngẩng đầu, mặt chàng đã gần ngay trước mắt, lúc nàng né tránh còn chạm vào chóp mũi thẳng tắp của chàng.
“Nhìn lạ quá, ngươi mới đến đây à?” Dạ Chỉ không biết tên nhóc này né tránh cái gì, dáng vẻ lại thanh tú trắng trẻo, nhìn không giống người hầu trong cung.
Đôi mi dài của Ninh Nhứ rung lên như chiếc quạt, hai má nàng ửng đỏ, sợ người này nhìn ra điểm khác thường nên nhanh chóng bịa chuyện “Ta là... thư đồng của Cảnh Niên công tử, mới đến không lâu, Ngài... đương nhiên chưa từng gặp ta.”
“Vậy... ngươi tên gì?” Ở Dạ Lan không đặt nặng vấn đề giai cấp, Dạ Chỉ cảm thấy tiểu thư đồng này khá thú vị nên muốn nói chuyện với tên nhóc nhiều hơn.
“Ninh... Ninh Húc, là húc trong húc nhật.”
“Ta tên Dạ Chỉ... Ngươi còn nhỏ như vậy, gọi ta là Dạ Chỉ ca đi.”