⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu như có thể ở trên núi tìm được thảo dược mà nàng cần thì nàng không cần Quyền Mạch Ngự cứu mình. Nếu như tìm không thấy thì trở lại cầu xin Quyền Mạch Ngự cứu cũng chẳng sao.
“Đi cái gì mà đi, chân của ngươi đã đi được chưa?” Giọng nói của Quyền Mạch Ngự nghe có chút tức giận.
Tư Tuyết sững sờ, không biết vì sao Quyền Mạch Ngự lại tức giận, bất đắc dĩ giang hai tay ra.
Sau một lúc im lặng, Quyền Mạch Ngự nói với Tư Tuyết “Được rồi, trẫm không cần ngươi cầu xin, để ta cứu ngươi.”
Nói xong lời đó, bản thân Quyền Mạch Ngự cũng hơi giật mình, không hiểu sao mà cuối cùng lại giống như hắn đang cầu xin Tư Tuyết cho hắn cứu nàng vậy.
“Lát nữa ngươi hẵng cứu, bản cô nương phải đi vài vòng đã.” Tư Tuyết thản nhiên cười nói.
Nói xong, tay Tư Tuyết vịn xuống đất, định đứng dậy thật.
Sắc mặt của Quyền Mạch Ngự lập tức sa sầm hẳn đi, hắn đi đến trước mặt Tư Tuyết, Quyền Mạch Ngự dùng một chưởng đánh vào cái chân không bị thương của Tư Tuyết, cái chân trắng nõn của nàng lập tức đỏ bừng.
“Trẫm muốn cứu ngươi hay không chẳng lẽ phải cần ngươi đồng ý?” Quyền Mạch Ngự nhìn chằm chằm Tư Tuyết.
Tư Tuyết nhìn dấu đỏ trên chân do bị Quyền Mạch Ngự đánh , ánh mắt đột nhiên trở nên thâm thúy, như là xoáy nước ở biển rộng, sâu không thấy đáy, mơ hồ mang theo chút sát khí.
Chỉ trong chốc lát, vẻ mặt của Tư Tuyết khôi phục lại như bình thường, nàng còn nở một nụ cười nịnh nọt, nắm lấy cánh tay của Quyền Mạch Ngự, cười híp mắt nói “Sao có thể chứ? Hoàng thượng, ngài nói cái gì thì chính là cái đó ”
Quyền Mạch Ngự hừ lạnh một tiếng, lúc này mới cúi đầu bôi thuốc lên vết thương của Tư Tuyết.
Hắn dùng thuốc tốt để chữa trị, vết thương của Tư Tuyết rất nhanh đã hết chảy máụ Sau khi máu ngừng chảy,Quyền Mạch Ngự xé chiếc váy của Tư Tuyết để làm băng vải, làm cho khuôn mặt của nàng đen lại.
“Được rồi, vết thương đã xử lý xong, mấy ngày này phải chú ý một chút.” Quyền Mạch Ngự nhẹ nhàng ra lệnh.
Tư Tuyết gật đầụ
Dù sao thể chất của nàng tốt hơn với người bình thường, sẽ khỏe lại nhanh thôi. Từ nhỏ nàng đã lớn lên cùng với thuốc, bị lão già đáng ghét kia ép ăn đủ thứ thuốc đắng, trải qua rất nhiều đau đớn mới đi được đến ngày hôm nay.
“Trẫm đã cứu ngươi, từ nay về sau, mạng của ngươi chính là của trẫm.” Quyền Mạch Ngự từ trên cao nhìn Tư Tuyết, mỗi một câu nói đều có uy lực.
Tư Tuyết hơi sững sờ, ngẩng đầu nhìn Quyền Mạch Ngự. Một lát sau, nàng khẽ cười một tiếng.
Nàng mà muốn đi thì đâu ai có thể ngăn cản được?
Lúc này, Tư Tuyết cảm giác được có người đang tới gần, lập tức cảnh giác.
Một lát sau, có một bóng người tiến vào, cung kính ôm quyền ở trước mặt Quyền Mạch Ngự “Hoàng thượng.”
Quyền Mạch Ngự nhìn hắn ta, khẽ gật đầu, không nói một lời nào.
“Hoàng thượng, là thuộc hạ sơ sẩy, đã để người của Nam U đột nhập vào đây.” Vân Hiên trầm giọng nói.
Tư Tuyết cẩn thận quan sát nam nhân này. Đây là một người rất điển trai nhưng kiểu đẹp trai của hắn ta rất khác với Quyền Mạch Ngự. Quyền Mạch Ngự thuộc loại cực kỳ lạnh lùng, mà nam nhân trước mặt này lại như ánh mặt trời rạng rỡ.
Tóm lại, nam nhân này mà ở hiện đại thì chính là một miếng thịt tươi.
“Không sao.” Quyền Mạch Ngự nhẹ giọng nói.

⬅ Trước Tiếp ➡