Tư Tuyết hơi giật mình, sau đó lộ ra vẻ ghét bỏ “Ta không muốn.”
Bảo nàng cắn nhánh cây này á? Sao mà được chứ
Nhìn thấy vẻ mặt ghét bỏ của Tư Tuyết, Quyền Mạch Ngự cũng không làm khó nàng, ném cành cây sang một bên.
“Không muốn thì thôi, chút nữa ngươi mà khóc lóc om sòm thì liệu hồn ta xẻo thịt ngươi.” Giọng nói của Quyền Mạch Ngự rất bằng phẳng, thế nhưng nội dung trong lời nói xém chút nữa làm cho Tư Tuyết ngã xuống đất.
Có người nào biến thái như hắn không?
“Ngài đừng nói nhiều nữa Nhanh lên ” Tư Tuyết tức giận trừng Quyền Mạch Ngự.
Ánh mắt của Quyền Mạch Ngự hơi trầm xuống.
“Tư Tuyết, ngươi dám nói chuyện như vậy với trẫm, ngươi đúng là rất can đảm.” Quyền Mạch Ngự nhẹ nhàng nói.
Tư Tuyết sững sờ, sau đó nhếch miệng, không nói thêm gì nữa.
Quyền Mạch Ngự mím chặt môi, dùng Chi Huy đâm vào vết thương của Tư Tuyết. Nàng đột nhiên kêu lên một tiếng, sau đó cắn chặt môi dưới.
Quả nhiên... nếu không dùng thuốc tê sẽ rất đau Nơi này đúng là tồi tàn Nàng muốn về hiện đại
“Chịu đựng đi.” Quyền Mạch Ngự nhẹ nhàng nói một câu, suýt chút nữa đã làm Tư Tuyết tức chết.
Quyền Mạch Ngự đã lấy được viên đạn trong chân của Tư Tuyết ra, lúc ngước mắt lên nhìn Tư Tuyết thì phát hiện trên trán của Tư Tuyết đang đổ mồ hôi lạnh, mày thì hơi nhíu nhưng nàng lại không rên một tiếng nào.
Nữ nhân này... không đơn giản.
“Ôi May quá lần này chưa chết Làm ta sợ chết khiếp ” Thấy viên đạn đã được lấy ra, Tư Tuyết nhẹ nhõm thở phào rồi cười nói.
Mạch Ngự Quyền đang lấy thuốc thì thấy bộ dáng hài hước của nàng, có chút nói không nên lời.
Hắn tự hỏi nữ nhân này bị gì mà từ lời nói đến cử chỉ đều kì lạ, thậm chí còn có một chút ngu ngốc nữa. Nhưng không biết tại sao, điều đó lại làm cho tâm trạng của hắn tốt hơn một chút.
“Nếu ngươi muốn chết thì cũng dễ lắm.” Quyền Mạch Ngự cầm thuốc trong tay và thản nhiên nói “Vết thương của ngươi rất sâu, sâu đến mức có thể thấy xương, dù đã lấy ám khí ra nhưng nếu không chữa trị thì vết thương sẽ bị rữa ra, lan đến hết cơ thể. Trong vòng ba ngày, ngươi sẽ chết.”
Những lời này làm cho cả người của Tư Tuyết cứng đờ. Khóe miệng Tư Tuyết giật một cái, nàng bắt đầu có suy nghĩ đánh chết Quyền Mạch Ngự.
“Không phải ngài đang cầm thuốc sao ” Tư Tuyết dùng chiếc cằm chỉ vào thuốc ở trong tay Quyền Mạch Ngự, hờ hững nói.
Quyền Mạch Ngự bật cười.
“Như vậy đi, ngươi cầu xin trẫm đi.” Quyền Mạch Ngự trầm thấp nói.
Nghe thấy những lời này của Quyền Mạch Ngự, Tư Tuyết không nói nên lời, cái mũi khẽ nhúc nhích, ngửi thấy có mùi thảo dược ở xung quanh.
Một suy nghĩ nảy lên trong lòng Tư Tuyết, nàng biết ở trên núi này có rất nhiều thảo dược. Tư Tuyết nhanh chóng thử cử động tay một cái, phát hiện mình có thể động đậy, chắc là tác dụng của thuốc đã mất đi rồi.
“Quên đi, ta đi đây, tạm biệt.” Tư Tuyết vừa mỉm cười vừa vẫy tay với Quyền Mạch Ngự, sau đó chuẩn bị đứng dậy.
Quyền Mạch Ngự nhìn xuống vết thương đang chảy máu của Tư Tuyết, giọng của hắn đột nhiên trở nên lạnh lùng “Không muốn trẫm cứu ngươi sao?”
“Đợi chút nữa hẵng cứu đi, ta ra ngoài đi dạo trước đã.” Tư Tuyết nhướng mày nhìn Quyền Mạch Ngự, vụng trộm nói.