⬅ Trước Tiếp ➡
24: Đừng đi (3) Đèn màu đỏ sậm của quán bar lập lòe lúc sáng lúc tối, chiếu rọi lên khuôn mặt với đường nét rõ ràng của Diệp Bắc Thành, Du Tịnh Nhã thật muốn nói một câu: “Đẹp trai thì ghê gớm lắm à?” Cô hít sâu một hơi, rồi nuốt nước bọt, rất lý trí thay đổi lời nói: “Được, tôi tiếp tục làm lá chắn cho anh.” Thực sự không cần thiết phải tích cực cãi vã với người vừa có tâm trạng không tốt lại đang say rượu, nếu không thì chỉ như đàn gảy tai trâu... Diệp Bắc Thành nhìn chằm chằm vào chai rượu trống trơn, mơ hồ hỏi: “Hết… hết rồi, làm sao bây giờ.” “Tất nhiên là đưa anh về nhà rồi, còn muốn sao nữa?” Cô dùng sức kéo anh dậy, cùng với sự giúp đỡ của nhân viên quán bar khó khăn lắm mới nhét anh vào ghế sau. Hai năm trước, Tịnh Nhã từng học bằng lái, nếu duy trì tốc độ cẩn thận thì lái đến biệt thự của Diệp Bắc Thành cũng không phải vấn đề. Trên đường, cô nơm nớp lo sợ, may là vẫn có thể đến đích an toàn. Một mình cô dùng sức của chín châu hai hổ mới có thể kéo anh vào phòng ngủ. Đứng ở ban công rộng rãi trên tầng hai, cô thở hổn hển, lau mồ hôi trên trán đi. Cô nhìn chằm chằm vào bầu trời đầy sao phía xa, cạn lời mà hỏi chính mình: “Vì cái gì mà mày lại ở bên một kẻ điên, còn lăn lộn đến nửa đêm?” “Nước, nước...” Diệp Bắc Thành ở trong phòng ngủ la hết đòi uống nước. Cô thở dài một hơi, xuống lầu rót một ly nước lọc, sau đó trở lại mép giường, vỗ anh ngồi dậy. “Du... Tịnh Nhã, đã khuya... rồi? Cô đừng về nhà nữa, ngủ... ngủ ở phòng khách, ngay sát phòng này... cô sang đó ngủ đi!” Bây giờ đã hơn mười một giờ rồi, cô không về nhà được nữa. Cũng không phải lần đầu tiên ở nơi này, cho nên cô không tính đi. “Ừ, tôi biết rồi.” Cô cố gắng đỡ anh dậy để anh uống nước. Lúc đang muốn quay người đi, bỗng nhiên anh giữ chặt cô lại, sau đó nhanh chóng ôm cô vào trong lòng mình... “Diệp Bắc Thành, anh lại định làm gì? Anh buông tôi ra, mau buông tôi ra!” Du Tịnh Nhã liều mạng giãy giụa, nhưng dù làm thế nào cũng không thoát được sự kiềm chế của anh. Ngược lại, cô càng giãy giụa, anh càng ôm chặt. “Đừng đi... cho tôi ôm một chút là được.” Cô đột nhiên ngây ra, bởi vì cô nghe được giọng nói nghẹn ngào của anh. Du Tịnh Nhã biết nhất định là anh đang nhớ tới người mình yêu. Bởi vì từ nhỏ đã sống trong một gia đình thiếu thốn tình cảm, cho nên cô rất đa sầu đa cảm. Cô thường bị một câu nói buồn trong sách, một ánh mắt trong bộ phim truyền hình, hay khi nghe được chuyện cũ của người khác liền cảm thấy buồn thương vô cùng. Giống như hiện giờ, rõ ràng chuyện tình yêu của Diệp Bắc Thành không liên quan đến cô, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy ê ẩm. Không phải vì nguyên nhân gì khác, mà chỉ vì đồng cảm với những ai không có kết cục tốt đẹp. Cô rất tò mò, rốt cuộc là mối tình thế nào mà khiến anh nhớ nhung đến tận bây giờ, thể hiện sự nhớ nhung trước mặt một người phụ nữ xa lạ. Thành khẩn cầu xin chỉ một cái ôm là được. “Thiên Tuyết, chờ đợi không đau khổ, đau khổ chính là không có hy vọng để chờ đợi...” Lòng cô như bị chập ở đâu đó, cảm thấy có hơi nhoi nhói. Du Tịnh Nhã thật sự thấy đồng cảm với anh. Phải tuyệt vọng đến mức nào mới có thể nói ra câu “chờ đợi không khổ, khổ chính là không có hy vọng để chờ đợi”, điều gì khiến người ngoài cuộc đau lòng khi nghe nó? Cô giơ tay lên, ôm lấy Diệp Bắc Thành. Anh nói cô là một người bạn có nghĩa khí, trong tình huống này cho dù không phải bạn cô cũng ôm lại. “Thiên Tuyết, hóa ra người con gái anh yêu tên là Thiên Tuyết...” Cô tự lẩm bẩm nói một mình, Diệp Bắc Thành đã ngủ mê mất nên Du Tịnh Nhã có nói cái gì anh cũng không nghe được.
⬅ Trước Tiếp ➡