24: Đừng đi (2) “Sao vậy? Tâm trạng không tốt à?” Anh từng nói rằng anh giống cô, chỉ khi nào tâm trạng không tốt mới đi uống rượu. Anh không trả lời là đúng hay không đúng, có điều cả người đã trở nên cứng đờ. “Anh Diệp, anh nghĩ tôi có thể uống thêm không?” Du Tịnh Nhã tức giận hỏi anh, rõ ràng anh biết tối nay cô đã uống không ít rượu. “Cô không cần uống, tôi uống là được.” “...” Vậy muốn cô đi làm cái gì? Xe dừng ở một quán bar trông rất phong cách, có tên “Ngọn lửa cuối cùng”. Diệp Bắc Thành đỗ xe xong thì lập tức đi vào, Tịnh Nhã không tình nguyện lắm, nhưng xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo cô vẫn đi vào theo. Quán bar là nơi mà hỗn tạp, cũng mập mờ, nóng bỏng giống như hộp đêm, có điểm khác biệt khá rõ đó chính là con người ở nơi này có nhân phẩm cao hơn. Nhìn những người nam nữ đi tìm khoái cảm một cách lố lăng hoang đường làm cho Tịnh Nhã cảm thấy có chút chán ghét. Có lẽ qua qua đêm nay bọn họ sẽ không thể nhớ được người mình cùng mây mưa đêm qua trông như thế nào. Cô không thích kiểu phóng túng như vậy. “Anh uống một chút thôi, mười một giờ tôi phải về rồi!” Cô kéo vạt áo tây được đặt may khéo léo của Diệp Bắc Thành. Cô hi vọng tâm trạng không tốt của anh chỉ là ngắn ngủi, có vậy thì mới không đến mức mơ mơ màng màng… Diệp Bắc Thành không thèm nhìn cô, anh ngồi im lặng ở một góc tối, chọn hai chai rượu vang của Pháp, tự rót tự uống. “Tâm trạng anh không tốt là bởi vì tôi nhắc đến người anh yêu phải không?” “Tôi thật sự rất tò mò, nếu như anh yêu cô ấy như vậy thì vì sao hai người không ở bên nhau? Có hiểu lầm gì sao?” “Anh nói với tôi một chút đi, tôi đảm bảo sẽ giúp anh giữ bí mật...” “Đừng chỉ uống mà không nói câu nào, như vậy rất dễ say đó!” Du Tịnh Nhã lẩm bẩm hồi lâu, còn Diệp Bắc Thành không trả lời câu nào cả. Lẽ ra cô nên kết thúc câu chuyện, nhưng cô không quản được miệng mình... “Anh có thể đừng giả vờ thâm trầm được hay không? Tôi cảm thấy như vậy không có sức hấp dẫn đâu.” Diệp Bắc Thành buông ly rượu, dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía cô, vừa định lên tiếng thì Tịnh Nhã lập tức ngăn lại: “Được rồi, được rồi, anh cứ im lặng đi, tôi biết anh muốn nói cái gì...” “Tôi muốn nói cái gì?” Anh nghiềm ngẫm hỏi. “Không phải anh muốn bảo tôi im miệng sao?” Cô nói nhỏ: “Tôi xem sắc mặt để sống hai mấy năm rồi, còn cái gì không thể nhìn ra chứ.” Nói đến nhìn mặt đoán ý, cô tự nhận năng lực thị giác của mình rất tinh vi, đánh đâu thắng đó, không gì có thể cản được... “Biết thì tốt.” Du Tịnh Nhã bị một câu của anh làm cạn lời, có cần trực tiếp như vậy không? Không cần cô uống rượu, cũng không cần cô nói chuyện, coi là cái xác không hồn à? “Tôi cảm thấy so với việc im miệng thì tôi nên biến mất khỏi mắt anh sẽ càng tốt hơn.” Cô rướn cổ, hỏi. “Không được.” Diệp Bắc Thành duỗi cánh tay ra, ôm lấy cổ cô, say khướt nói: “Cô đi rồi, tôi mà xảy ra chuyện thì phải làm sao?” Cổ bị anh giữ chặt đến mức không thở được, Tịnh Nhã cố dùng sức giãy giụa, không tin được mà gầm nhẹ: “Xảy ra chuyện? Một người đàn ông như anh thì có thể xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ sợ bị phụ nữ ăn à?” “Cô nói rất đúng, tôi sợ bị phụ nữ ăn...” Anh chỉ chính mình, khoe khoang nói: “Cô không thấy người đàn ông như tôi ngồi ở đây rất nguy hiểm sao? Cô vừa đi, chắc chắc sẽ có phụ nữ với mưu tính không tốt tới gần tôi… đến lúc đó… đến lúc đó…” “Đến lúc đó thì như thế nào?” Đối mặt với âm thanh càng ngày càng nhỏ, Tịnh Nhã không nhịn được mà hỏi. Diệp Bắc Thành ngoắc ngón tay ý bảo cô kề sát lại một chút. Vì không muốn nghiêng đầu qua nên anh sát lại tai cô nói: “Đến lúc đó... tôi không giữ được trinh tiết thì phải làm sao?”