Mọi người đều nghị luận to nhỏ. Nên biết ở đài truyền hình có rất nhiều vụ lùm xùm lục đục với nhau, không chỉ có nội bộ thôi đâu, còn có rất nhiều kẻ đối địch với đài truyền hình toàn dùng mấy chiêu rất độc ác, làm người ta khó lòng phòng bị.
"Nếu cô thực tập sinh này mà không có mấy kẻ tai to mặt lớn chống đỡ thì rất nhanh cũng sẽ bị đào thải thôi!" Mọi người nghĩ thầm.
"Suỵt, Cố Du Du đến rồi, sắp có trò hay để nhìn đấy." Thang máy mở ra, Cố Du Du mang theo hai mắt gấu trúc xuất hiện trước mặt mọi người.
Editor: Vi + Beta:
Vẻ mặt Cố Du Du u ám, nhìn về phía chỗ ngồi Kỷ Hi Nguyệt, thấy không có ai ở đó, mới thở ra một hơi nhè nhẹ.
"Vương Nguyệt đã đến phòng của ông chủ rồi." Anh Hâm hơi hả hê nói, sau đó còn cười lên, "Cố Du Du, không phải là cô thua rồi chứ?"
"Anh Hâm, anh có ý gì, anh và con tiện nhân Vương Nguyệt kia cùng nhau ức hiếp tôi, bất kể thế nào đi chăng nữa tôi và anh cũng là đồng nghiệp với nhau hai năm rồi, anh cần gì phải vậy!" Trong lòng Cố Du Du vốn đang bực bội, đúng lúc đem anh biến thành nơi trút giận.
Sắc mặt anh Hâm nhanh chóng lạnh xuống:"Cố Du Du, còn không phải tại cô sống không tử tế sao? Người khác nói thì mình lại không cho, làm việc với nhau hai năm không phải cô đặc biệt chạy đến chỗ của tôi để vụng trộm mang tin tức đi sao, cô thật sự không biết xấu hổ à?"
"Anh đừng nói bậy!" Sắc mặt Cố Du Du nhất thời đỏ lên.
"Được rồi, mỗi người nói ít một câu đi, chỗ này cũng không phải cái chợ." Anh Mập vội khuyên can, những người khác thấy vậy cũng khuyên vài câu.
Cố Du Du trở lại chỗ ngồi của mình, ném mạnh túi lên bàn, rồi quay đầu nhìn về phía phòng làm việc của ông chủ..
Sau đó đột nhiên đứng lên, đi về phía văn phòng của ông chủ.
Mọi người ồn ào bàn xem Cố Du Du rốt cuộc đang muốn làm cái gì?
Trong văn phòng của ông chủ Lộc Hùng, Trần Thanh tức giận nói: "Ông chủ, ông nhìn Vương Nguyệt xem, chỉ là thực tập sinh nhưng lá gan quả thật không nhỏ, ngay cả những người đi trước như chúng ta cũng dám lừa gạt."
"Anh Trần, anh nên chú ý lời nói của mình, tôi lừa gạt anh khi nào chứ? Tôi đã theo anh đến hiện trường phụ giúp, cũng đã giúp anh đăng hình lên trang web. Chẳng lẽ đến bản thảo tin tức mà anh cũng không muốn viết sao, bây giờ lại đi trách tôi! Mặc dù tôi chỉ là thực tập sinh, nhưng tôi cũng là con người! Ngày hôm qua tôi đã nói là tan ca có việc gấp, không giúp anh được, anh đừng có mà ép người quá đáng!"
Giọng nói Kỷ Hi Nguyệt đặc biệt rõ ràng, khí thế cũng không thua kém.
"Tôi đây có ý tốt giúp cô tích lũy kinh nghiệm, vậy mà cô còn không biết tốt xấu? Ông chủ, ông nhìn coi, người có tính tình ngạo mạn như thế, không biết kính trọng tiền bối, cấp trên cấp dưới cũng chẳng biết phân biệt, người như thế sao có thể trở thành nhà báo được!" Trần Thanh nói, cố ý không muốn cho Kỷ Hi Nguyệt chút thể diện.
Kỷ Hi Nguyệt nhếch mép nói: "Anh Trần, nếu muốn người ta kính trọng thì trước tiên anh phải có chỗ nào đáng để người ta kính trọng đã. Tháng này anh đã xuất bản mấy bài bản thảo rồi nhỉ? Còn không bằng một thực tập sinh như tôi."
Trần Thanh thẹn quá hoá giận, trên mặt màu tím xanh trắng đan xen nhau, trừng mắt nhìn Kỷ Hi Nguyệt, thiếu chút nữa thì rớt luôn mắt ra ngoài.
"Ông chủ, tôi nghĩ mình đến đây làm việc cho tốt để có thể trở thành một nhà báo thật sự. Chứ không phải để người khác sai khiến nói đến phải đến nói đi phải đi, còn phải mang tiếng xấu thay cho người ta. Tháng này tôi đảm bảo sẽ hoàn thành một bài bản thảo tin tức truyền hình, ba bài bản thảo Internet, để chứng minh thực lực của mình!"
Kỷ Hi Nguyệt đã sớm biết ông chủ này là người chỉ nhìn vào thành tích, không quan tâm đến điều nhỏ nhặt, vì vậy trước khi vào phòng, cô đã nghĩ ra chiêu này.
Ông chủ Lộc Hùng người cũng như tên, thân hình to lớn hơn 100 kg, lúc không nói chuyện đúng là gương mặt hơi hung dữ, nhưng giọng nói có thể vang cả đài truyền hình Cảng Long.
Lộc Hùng khoanh tay trước ngực, ngồi trên ghế yên lặng nhìn Trần Thanh và Kỷ Hi Nguyệt cãi nhau ở giữa phòng.