Vài đồng nghiệp đang làm việc cũng ngẩng đầu lên xem kịch vui.
Kỷ Hi Nguyệt buồn cười hỏi "Anh Trần, anh làm sao vậy? Tôi đã đắc tội anh khi nào?"
"Vương Nguyệt, cô còn dám giả bộ. Hôm trước cô đi cùng Ngô Phương Châu bàn về hiện trường, lúc đầu cô ở đó chẳng phải rất tốt sao? Cuối cùng lại chạy về, bỏ lại tôi khiến tin tức không thu thập được gì, tôi lại bị sếp khiển trách!" Trần Thanh nói.
Kỷ Hi Nguyệt cười lạnh: "Anh Trần, anh nói như thế là sai rồi. Tôi chỉ là đi giúp anh thôi. Tin tức trên mạng cũng là do tôi đăng, chẳng lẽ anh còn muốn tôi phải tăng ca để giúp anh ghi bản thảo tin tức phát trên TV sao?"
Kiếp trước vì công việc này mà Kỷ Hi Nguyệt luôn nơm nớp lo sợ đi nịnh nọt mọi người, còn thêm Cố Du Du nói người mới phải học cách khiêm tốn, làm nhiều hơn nói. Cho nên cô mới ngây ngốc để Cố Du Du lợi dụng mà không biết rõ được sự tình.
Trần Thanh ngạc nhiên, không nghĩ rằng Kỷ Hi Nguyệt dám phản bác mình như thế. Trước kia còn lâu cô mới dám to tiếng nói chuyện cùng mình như vậy. Kỷ Hi Nguyệt này mới chỉ là thực tập sinh, lại ảo tưởng đủ lông đủ cánh rồi nên dám vênh váo với một người lão làng như anh ta ư? Hơn nữa còn là Phó chủ quản đó!
Mọi người lập tức biết chuyện gì xảy ra, xì xầm to nhỏ sau đó liền im lặng.
"Vương Nguyệt, đây là thái độ của cô? Dù sao tôi cũng là đàn anh của cô, là người mang cô ra ngoài học tập làm việc. Ngược lại, cô làm sai còn cố tình cãi!". Trần Thanh có chút mất mặt nên kiếm cớ nói.
"Anh Trần, tối hôm qua tôi thực sự có việc bận. Chính anh lại là người soạn bản thảo tin tức, vậy cái này cũng không thể trách tôi được!". Kỷ Hi Nguyệt ngồi xuống sửa sang lại đồ đạc của mình.
"Cô, được, được, tốt lắm! Tôi vừa nói với sếp, sếp bảo tôi với cô phải cùng gánh trách nhiệm! Cho nên, cô không nhận không được!". Trần Thanh đem Lộc Hùng làm lá chắn.
"Tôi nhận trách nhiệm? Nhận như thế nào?" Kỷ Hi Nguyệt nhíu mày.
"Sếp nói nếu không tìm được tin tức nóng hổi để thay thế, thì tiền lương tháng này sẽ bị trừ!". Trần Thanh nói. "Vì vậy cô lập tức đi tìm tin hot cho tôi!".
"Buồn cười! Vì sao tôi phải đi tìm? Lỗi là lỗi của anh, tại sao tôi lại phải chịu trách nhiệm? Anh Trần, tự anh đi tìm sếp mà nói đi!". Kỷ Hi Nguyệt không tin Trần Thanh, anh ta ba hoa nhiều chuyện, chẳng đáng tin cậy chút nào.
Trần Thanh này ngồi trên vị trí Phó chủ quản cũng chỉ do tuổi nghề dài mà thôi.
"Cô, cô đứng lại! Vương Nguyệt, cô dám đi!?". Trần Thanh thấy Kỷ Hi Nguyệt bỏ đi mà không quay đầu lại, tức vô cùng, vội chạy tới văn phòng của Lộc Hùng, sau đó thở hồng hộc đuổi theo cô.
Bên trong khu làm việc lập tức ồn ào.
"Các cô nói thử xem, Vương Nguyệt sao lại dám có gan như vậy? Tính tình thay đổi sao?"
"Còn nữa, hôm nay tôi còn không thấy Cố Du Du đi làm. Chắc chắn hôm qua đã bại dưới tay Vương Nguyệt rồi!".
"Mới làm thực tập sinh thôi mà? Tính cách xấu như thế sao? Tôi nghĩ cô ta không muốn làm nên mới như vậy!"
"Đáng tiếc thật! Tôi thấy cô ấy rất có năng lực làm việc!"
"Đúng vậy, Vương Nguyệt này đi ra ngoài rất chịu khó, chăm chỉ làm việc!"
"Có năng lực thì được lợi gì chứ! Chẳng phải cô ta vẫn bị xa lánh, không một ai chịu giúp đấy thôi".