⬅ Trước Tiếp ➡
"Không được gọi tên tôi." Sau khi uống sữa xong, anh mới cất giọng nói lạnh lùng của mình.
Kỷ Hi Nguyệt đi tới trước bàn ăn định ngồi xuống, nghe được liền vội vàng nói: "Vậy, tôi phải gọi anh bằng cái gì? Triệu tiên sinh? Triệu thiếu gia? Triệu tam thúc?"
Vừa nghe nói Triệu tam thúc, Triệu Húc Hàn liền đưa ánh mắt muốn giết người liếc qua nhìn cô.
Kỷ Hi Nguyệt sợ hãi vội nói: "Không phải, không phải, Hàn thiếu thấy được không? Vậy kêu anh là Hàn thiếu nha."
"Hàn ca." Triệu Húc Hàn trực tiếp nói cho cô cách gọi.
"...!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỷ Hi Nguyệt nhất thời đỏ bừng lên, người đàn ông này có cần phải buồn nôn như vậy không?
Lúc trước cô chỉ là lấy lòng anh nhưng không nghĩ tới anh thật muốn gọi như vậy. Cô cảm thấy rất buồn nôn, được không?
Triệu Húc Hàn ánh mắt lạnh lùng mà nhìn cô. Kỷ Hi Nguyệt lúng túng hồi lâu mới nói: "Nhưng mà, xưng hô thế này có phải hơi không phù hợp không?"
"Không thích hợp? Cô quên mất mối quan hệ giữa chúng ta rồi sao?" Câu nói của Triệu Húc Hàn một lần nữa khiến cho sắc mặt của Kỷ Hi Nguyệt trong nháy mắt tái xanh.
Ý tứ của Triểu Húc Hàn rất rõ ràng, Kỷ Hi Nguyệt đã là người phụ nữ của anh, anh xưng hô như thế không chỗ nào là không thích hợp.
"Tôi không ngại giúp cô hiểu rõ mối quan hệ của chúng ta thêm lần nữa." Triệu Húc Hàn nói thêm, lúc nói những lời này giọng điệu vô cùng thản nhiên nhưng lại khiến đáy lòng người khác không kiềm được mà phát lạnh.
"Hàn ca ca, Hàn ca ca, cứ gọi như vậy đi, rất thích hợp, rất dễ nghe." Kỷ Hi Nguyệt không muốn thừa nhận hôm đó đã bị anh hành hạ, cũng không thể phản đối việc cô đã là người phụ nữ của anh.
Đoán chừng nếu không nói như vậy, cô sẽ bị đàn áp dữ dội sau đó bị tống vào phòng tối. Mặc kệ cô có thừa nhận mình là người phụ nữ của anh hay không thì trong mắt của Đại Ma Vương cũng đã xem cô là vật sở hữu của anh rồi.
Ai dám đụng vào cô một cái, lập tức sẽ có kết cục không tốt. Ví dụ như Triệu Vân Sâm. Lần này cô không dám hỏi tình hình Triệu Vân Sâm.
Lúc trước bởi vì Triệu Vân Sâm bị anh đánh thành đầu heo, cô đau lòng nên trút giận lên anh. Kết quả càng khiến Đại Ma Vương thêm tức giận, anh khiến cho cô trong hai tháng không biết được chút tin tức nào của Triệu Vân Sâm. Đi đến đâu cũng đều có người của hắn đi theo, hoàn toàn không có một chút tự do.
Triệu Húc Hàn dường như đã hài lòng, không nói lời nào yên lặng dùng điểm tâm.
Kỷ Hi Nguyệt cũng bắt đầu uống sữa tươi, nội tâm dường như hơi hồi hộp, thỉnh thoảng lại lén nhìn người đàn ông tuấn tú nhưng cũng vô cùng lãnh khốc khiến người ta không thể tưởng tượng nổi kia.
"Cái kia, Hàn ca ca, tôi, tôi có thể chuyển ra ngoài ở được hay không?Ở nơi này không tiện cho lắm, tôi, tôi dù sao cũng là con gái, nếu như cha tôi tìm tôi hỏi chuyện này... thì thật sự không biết làm sao để nói rõ." Kỷ Hi Nguyệt lấy hết dũng khí nói.
Có điều bàn tay cầm chặt cốc sữa đã trắng bệch, cô cảm giác chính mình sắp vì hồi hộp mà hít thở không thông.
Triệu Húc Hàn đặt đũa xuống, ngẩng đầu lên nhìn cô.
Gương mặt tuấn mỹ hiện lên vẻ âm u, đôi mắt như một con báo nhìn chằm chằm vào cô.
"Chuyện đó, tôi, tôi không phải là muốn rời khỏi anh. Chỉ là tôi cảm thấy ở đây rất không thuận tiện. Hơn nữa khi tôi chuyển đi rồi, bất cứ lúc nào anh cũng có thể đến tìm tôi. Ở bên ngoài tôi nhất định sẽ hết sức ngoan ngoãn. Mọi chuyện chẳng qua là để thuận tiện cho công việc của tôi hơn thôi." Kỷ Hi Nguyệt vội vàng giải thích.
⬅ Trước Tiếp ➡