⬅ Trước Tiếp ➡
"Cửu thiếu, cậu cảm thấy thiếu gia cùng Kỷ tiểu thư có thể xảy ra chuyện gì?" Vương Bá trả lời rồi lạnh lùng đi thẳng.
Cố Cửu đứng nguyên tại chỗ, ngây ngốc một lúc, nghĩ bụng đây đúng là người một nhà.
"Máu lạnh! Đều là động vật máu lạnh." Cuối cùng Cố Cửu oán hận rời đi.
Kỷ Hi Nguyệt trở về phòng sau đó vội vã đóng cửa lại. Lúc nãy là do cô vừa tức vừa vội nên căn bệnh độc miệng hay chửi người của cô lại tái phát. Đến bây giờ bản thân cô vẫn còn sợ hãi tựa cửa thở dốc. Hy vọng Triệu Húc Hàn không so đo việc này. Thật sự quá bối rối, sao loại chuyện như thế cũng đem đi kiểm tra chứ. Thật là!
Đột nhiên chuông điện thoại reo khiến cô giật mình, thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Thấy là điện thoại của mình, cô vội chạy tới nhận máy.
"Vương Nguyệt, cô nhất định phải chết!" Người ở đầu dây bên kia hung ác nói.
Editor: Vi + Beta: Điêu
Kỷ Hi Nguyệt chưa kịp phản ứng, phía bên kia đã cúp máy, để lại cho cô vẻ mặt ngu ngơ không hiểu. Nhìn kỹ lại số điện thoại mới biết được thì ra là Trần Thanh gọi đến.
"Không hay rồi, lẽ nào tin tức của trang sức Tần Phong không có trong tập tin của tin tức tám giờ?" Kỷ Hi Nguyệt vội vàng mở ti vi trong phòng. Còn ba phút nữa là bắt đầu tin tức tám giờ.
Nếu như không có trong tin tức lúc tám giờ, thì nhất định là bản thảo tin tức chính thức của Trần Thanh không được thông qua. Hoặc là đột nhiên có tin tức mới hơn làm tin tức của anh ta bị lấn mất. Nếu không Trần Thanh cũng sẽ không trực tiếp gọi điện thoại mắng cô.
Thật là xui xẻo! Rõ ràng là chuyện của anh ta, liên quan gì đến cô chứ. Cô cũng không phải là cộng sự của anh ta, đã miễn phí đi đến hiện trường cùng là quá tốt rồi. Thật sự nghĩ cô là thực tập sinh nên muốn
làm gì thì làm sao?
Chỉ là cú điện thoại này đến đã làm cho Kỷ Hi Nguyệt giảm được một chút sợ hãi với Triệu Húc Hàn. Cô xem xong tin lúc tám giờ, quả nhiên tin tức của Trần Thanh không được phát sóng. Xem ra ngày mai sẽ có một trận cãi vã đây. Kiếp trước cô là thực tập sinh cũng thường xuyên bị người khác đùa giỡn. Lần này cô không định tiếp tục ngu ngốc chịu đựng.
Một người không có mục tiêu và quyết tâm, thì có khác gì cá mắm.
Sau khi tốt nghiệp, cô muốn trở thành một phóng viên thật sự, chứ không phải là một phóng viên thực tập mà người khác nói đến là đến, nói đi là đi.
Buổi tối, biệt thự trên sườn núi đặc biệt yên tĩnh. Kỷ Hi Nguyệt vẫn đang lo lắng đêm nay Triệu Húc Hàn có làm mấy thứ đó với cô không.
Cả đêm cô đều thấy bất an. Cũng may không có việc gì. Vì quá mệt mỏi, chưa đến mười giờ cô đã ngủ say như chết. Trước khi ngủ, cô nghĩ đến sau này mình không thể cùng Triệu Húc Hàn ở đây.
Dù sao chuyện giữa cô và Triệu Húc Hàn bố cô cũng không biết. Bố cô còn tưởng cô ở trong túc xá của đài truyền hình, nhưng thật ra cô đã bị Triệu Húc Hàn bắt đến đây từ lâu. Lúc còn đi học cô cũng nói là ở trong kí túc xá của trường nhưng thật ra là ở bên ngoài thuê nhà. Dù sao bây giờ cô đã là thực tập sinh, không cần mỗi ngày phải đến trường học. Chỉ là không biết Triệu Húc Hàn có đồng ý hay không đây?
Sáng hôm sau, lúc thức dậy, tinh thần Kỷ Hi Nguyệt không tệ. Cô mở cửa sổ sát sàn, ngắm nhìn cảnh đẹp trên núi làm cô thấy thoải mái, hít thật sâu bầu không khí trong lành này.
Không ngờ trừ thời gian luôn bất hoà và đối đầu với Triệu Húc Hàn, thì ra còn có thể tận hưởng cuộc sống như vậy. Kiếp trước nhất định là đầu cô bị cửa kẹp rồi nên mới không nghĩ thoáng được, cùng một Đại Ma Vương cả ngày tranh thắng thua. Đúng là tự tìm đường chết.
Đến giờ ăn sáng, Kỷ Hi Nguyệt biết rõ Triệu Húc Hàn đúng tám giờ là sẽ dùng bữa. Vì vậy cô cũng vội vàng xuống lầu, quả nhiên thấy người đàn ông lạnh lùng đó đang tao nhã uống sữa nóng. Nhà giàu đều hưởng thụ như nhau, kể cả khái niệm về thời gian cũng gần như rất hà khắc.
"Triệu Húc Hàn chào buổi sáng." Ho khan một tiếng, Kỷ Hi Nguyệt cố gắng nở nụ cười tự nhiên một chút.
Anh ngẩng đầu nhìn cô một cái, sau đó liền hạ mắt xuống, dường như xem cô không tồn tại.
⬅ Trước Tiếp ➡