Nhất thời Kỷ Hi Nguyệt không phản ứng kịp, lập tức vui vẻ nói: "Tôi sẽ không đi gặp anh ta nữa, anh cứ yên tâm."
Bước chân của Triệu Húc Hàn khi ra khỏi phòng ăn dừng lại một chút, khẽ nhíu mày lại, thật sự cảm thấy Kỷ Hi Nguyệt có chút không bình thường.
Kỷ đại tiểu thư si mê Triệu Vân Sâm, sớm đã không còn là tin tức.Vì Triệu Vân Sâm, Kỷ đại tiểu thư thay đổi, trở nên ăn nói khép nép, khiến trái tim của rất nhiều người chịu tổn thương. Nếu không phải Triệu Húc Hàn luôn nhìn chằm chằm vào, Kỷ Hi Nguyệt đã sớm bị Triệu Vân Sâm ăn sạch rồi.
Người phụ nữ mê trai ngu ngốc này! Nghĩ tới đây thôi, cả người Triệu Húc Hàn lại tỏa ra một hơi thở giá lạnh, không khí xung quanh thiếu chút nữa đã sắp đông lại thành băng.
"Vương Bá, gọi A Cửu tới đây." Giọng Triệu Húc Hàn lạnh như băng nói với Vương Bá
Vương Bá ngẩn người rồi lo lắng hỏi: "Ông chủ thấy không khỏe sao?"
Triệu Húc Hàn nói: "Để A Cửu chăm sóc cô ấy."
Khoé miệng Vương Bá giật giật, nhận lệnh rồi rời đi. Ông nghĩ mãi cũng không hiểu được ông chủ nhà mình ưu tú như thế, tại sao đối với Kỷ Hi Nguyệt lại chẳng quan tâm phải trái đúng sai như vậy.
Kỷ Hi Nguyệt yên lặng ăn xong bữa tối, khoé miệng thầm nở nụ cười. Quả nhiên cô đoán không sai, chỉ cần khôn ngoan hơn, tên Đại Ma Vương này sẽ không làm khó cô. Lấy nhu khắc cương, tại sao mình kiếp trước lại không hiểu được đạo lí này! Trước đây đúng là ngu xuẩn mà, may mà giờ cô đã tìm ra được thuốc chữa, mọi chuyện có thể cứu vãn rồi.
Sau khi ăn cơm xong, Kỷ Hi Nguyệt không dám đi lại lung tung, ngồi yên trong phòng khách xem tivi, tiện thể xem bản tin tám giờ của đài truyền hình Long Thành, không chừng lại biết được vài tin tức quý giá.
Xuyên qua cửa sổ trong phòng khách, cô có thể nhìn thấy Triệu Húc Hàn đang tản bộ trong vườn. Hắn rất thích hoa lan, trong biệt thự này có rất nhiều loài quý hiếm không biết dùng bao nhiêu tiền mới mua về được. Người giúp việc ở đây đều được đào tạo kĩ lưỡng. Họ hiểu rất rõ một cây hoa lan ở đây quý giá không kém bất kỳ trân bảo nào bên ngoài. Hoa lan thanh nhã, là một trong bốn loài hoa cao quý nhất, nhưng cũng là loài cô quạnh lạnh lẽo, cao ngạo nhất.
Kỷ Hi Nguyệt chép miệng, nhìn cơ thể Triệu Húc Hàn vô cùng rắn rỏi, khí chất tàn khốc, thầm nghĩ không biết hắn đã lớn lên trong hoàn cảnh thế nào mà trở thành người như vậy. Triệu gia rối loạn lại phức tạp, chuyện trong gia tộc được giấu kín, thị trường ngày càng phát triển trải rộng trên thế giới. Ở Cảng Thành tập đoàn Triệu thị là đế vương nắm giữ nơi đây. Cao ốc của Triệu thị- một tòa nhà 88 tầng là nơi được chú ý nhất ở Cảng Thành.
Kỷ Hi Nguyệt biết được những chuyện của Triệu gia là nhờ Triệu Vân Sâm kể lại. Nhưng dù sao Triệu Vân Sâm cũng chỉ lớn hơn cô vài tuổi, cũng chỉ biết được những chuyện kinh doanh của người trong gia đình, hay việc gia tộc vô cùng giàu có, còn những chuyện khác hắn cũng không biết rõ lắm.
Triệu Vân Sâm là cháu trai của Triệu Húc Hàn, thế nên phải gọi Triệu Húc Hàn là chú ba. Triệu Húc Hàn là do ông cụ Triệu sinh khi đã già, vì thế ít hơn bố của Triệu Vân Sâm ba mươi tuổi.
Nhưng không biết vì sao người thừa kế gia tộc lại là Triệu Húc Hàn. Hơn nữa cô còn nghe được rằng hắn ngồi lên vị trí này từ năm hai mươi tư tuổi, cũng tức là khi cô mới mười tám tuổi.
Kỷ Hi Nguyệt yên lặng quan sát Triệu Húc Hàn. Bây giờ cô rất muốn biết người đàn ông này rốt cuộc đã trải qua những chuyện gì, hắn là người như thế nào, những lời đồn đại bên ngoài có phải là sự thật hay không,hắn thật sự đã từng giết người sao? Làm thế nào mà Triệu gia phát triển được như ngày hôm nay?
Và chuyện kỳ lạ nhất là sao hắn đối xử đặc biệt với cô như vậy?
Lần đầu tiên gặp hắn là năm cô mười tám tuổi. Cũng không có gì đặc biệt, cứ coi như hắn đối với cô là vừa gặp đã yêu thì tình cảm cũng không thể đậm sâu nhanh như vậy, hơn nữa sau này cô cũng chưa từng cho hắn sắc mặt tốt. Cô không biết trong đôi mắt lạnh lùng như băng kia có ấn tượng gì tốt về cô? Thật kỳ lạ, rốt cuộc là tại sao chứ?
Trong lúc Kỷ Hi Nguyệt còn đang suy nghĩ, bên ngoài đã có hai người đến. Một người là Tiếu Ân, người còn lại là A Cửu.
Cô biết người tên A Cửu này. Bởi vì ba năm qua cô hết lần này đến lần khác muốn tự sát nên nhiều lần bị thương, lần nào Triệu Húc Hàn cũng gọi A Cửu đến để chữa trị cho cô.
A Cửu là viện trưởng của một bệnh viện tư nhân ở Cảng Thành, ba mươi lăm tuổi. Tuy còn trẻ nhưng y thuật rất giỏi, vừa du học trở về. Có điều nếu chỉ nhìn bề ngoài thì không thể nhận ra đây là một bác sĩ.
Dáng người của hắn hơi gầy,ăn mặc thoải mái, phía sau đầu còn có một cái đuôi ngựa được tết lại. Trên mặt luôn giữ nụ cười ôn hoà rạng rỡ như một vị thiếu gia quân tử nho nhã, dịu dàng.
Kỷ Hi Nguyệt nghĩ thầm hắn tới đây làm gì? Triệu Húc Hàn bị bệnh sao? Nhìn bộ dạng của hắn dường như không phải,chẳng lẽ vì cô? Cô bị bệnh gì chứ?