⬅ Trước Tiếp ➡
Triệu Húc Hàn không nói gì. Ánh mắt dịu lại một chút. Kỷ Hi Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.Xem ra cái gì cô cũng phải nghe theo anh rồi.
Đúng là Đại Ma Vương!
Sau đó đồ ăn được mang lên, Triệu Húc Hàn vô cùng tao nhã dùng cơm. Song bởi vì Kỷ Hi Nguyệt căng thẳng nên dao nĩa va chạm vào đĩa phát ra tiếng động, chính cô nghe cũng thấy đau răng.
"Hôm nay cô đã làm gì?" Đột nhiên giọng nói trầm thấp của Triệu Húc Hàn vang lên. Kỷ Hi Nguyệt sợ tới mức làm cái nĩa rơi xuống bàn ăn, phát ra âm thanh chói tai.
Triệu Húc Hàn vừa nhíu mày thì Kỷ Hi Nguyệt lập tức nói: "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi không cố ý." Thiếu chút nữa cô đã khóc lên.
"Từ từ, không cần vội." Thật sự Triệu Húc Hàn không hiểu vì sao sau đêm đó Kỷ Hi Nguyệt lại thay đổi lớn như vậy. Sợ anh thành ra như thế, chẳng lẽ là bởi vì tối hôm qua anh đã quá thô lỗ?
Nhưng anh cảm thấy thái độ của Kỷ Hi Nguyệt đối với anh trong ba năm qua sẽ không thay đổi nhanh đến như vậy được. Lẽ nào do tối qua thật sự là anh đã quá thô lỗ rồi? Xem ra cần phải gọi A Cửu tới đây xem sao mới được.
Mặc dù nhìn bộ dạng ngoan ngoãn như con mèo nhỏ này của cô có chút không quen, nhưng dù sao cũng tốt hơn rất nhiều so với dáng vẻ giương nanh múa vuốt với anh trước kia.
Trong lòng Kỷ Hi Nguyệt thầm mắng mình không có tiền đồ. Sống lại lần nữa ngược lại không có can đảm chửi ầm lên với anh giống như trước. Bây giờ cũng không phải muốn cãi nhau, chỉ là nói chuyện bình thường thôi mà, có cần phải sợ hãi đến như vậy không?
Bình tĩnh, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh. Kỷ Hi Nguyệt hít một hơi thật sâu nói: "Tôi... tôi đến đài truyền hình sau giờ ngọ. Sau đó đi phỏng vấn lấy tin tức, ban đầu còn phải làm bản thảo đưa tin tức lên TV, nhưng mà đã đồng ý với anh về ăn cơm tối, vì vậy tôi không làm thêm giờ."
Nói xong Kỷ Hi Nguyệt còn cố gắng bắt bản thân nở một nụ cười, rồi lập tức cúi đầu ăn cơm, trong lòng có chút căng thẳng.
"Ừ." Triệu Húc Hàn chỉ lạnh lùng nói một chữ.
Lạnh lẽo trong nháy mắt làm Kỷ Hi Nguyệt buồn bực. Nghĩ đến ba năm trước, từ khi mới biết anh, anh cũng không có nói bao nhiêu câu.
Thường đều là cô tự nhảy dựng lên rồi nói một chuỗi dài không dứt.
Tiếp đó là Triệu Húc Hàn lạnh lùng tàn bạo xử lý cô mà thôi.
Cô phản kháng, chạy trốn, chửi bới, nhưng dường như người đàn ông này đao thương bất nhập (1), mạnh mẽ trấn áp cô lại.
(1) Đao thương bất nhập: chỉ người rất lợi hại, đao kiếm không làm tổn hại được.
"Tôi... Mặc dù tôi là thực tập sinh, nhưng tôi vẫn muốn đi làm mỗi ngày. Tôi… tôi thật sự rất yêu thích công việc này.” Kỷ Hi Nguyệt tranh thủ tìm cho mình được một chút tự do.
Triệu Húc Hàn giương mắt nhìn cô một cái, sau đó nói: "Thân thể tốt rồi sao?"
Kỷ Hi Nguyệt kinh ngạc, sắc mặt lập tức trắng bệch, lắc đầu nói: "Không, không tốt lắm. Nhưng mà cũng không có gì đáng ngại, tôi có thể cố gắng."
Kỷ Hi Nguyệt nghĩ thầm cái tên này không đối xử với cô giống như trước, cô cũng không muốn lại phải chịu tra tấn.
"Không được đi gặp Triệu Vân Sâm." Triệu Húc Hàn nói xong câu đó rồi dùng khăn ăn lau miệng, xong liền rời khỏi phòng ăn.
⬅ Trước Tiếp ➡