⬅ Trước Tiếp ➡
 Lâu Thất giật mình, vã mồ hôi, sao nàng lại lợi hại rồi "Là sao? Ta đâu có lợi hại gì."
 "Con ngựa này là Đạp Tuyết, rất khó tính, hơn nữa từng một mình chống lại bốn con sói hoang, bốn con sói hoang chết hết, Đạp Tuyết không hề có một vết thương nào. Ngay cả tứ vệ cũng không thể thuần phục, chỉ chủ tử có thể. Đạp Tuyết có chung huyết mạch với ngựa yêu Phi Ngân của chủ tử, có điều chủ tử vì đã có Phi Ngân nên mới để Đạp Tuyết tiếp tục ở lại trên đồng hoang này. Ngươi vừa tới đã thuần phục được Đạp Tuyết, ngươi còn nói ngươi không lợi hại."
 Chết tiệt.
 Lâu Thất muốn chửi thề.
 Thì ra gã Trầm Sát đó bắt nàng cưỡi ngựa là còn có một một hố này ở đây. Nàng đâu biết được Đạp Tuyết có thân phận và chiến tích lẫy lừng tới vậy.
 Lừa đảo quá, chơi khăm nhau quá, không thể phòng bị, hay là nên nói rằng nàng vốn dĩ quá xuất sắc, khó thể che lấp được hào quang của bản thân.
 Lâu Thật muốn bật khóc, tâm trạng vui vẻ lập tức trở nên ủ đột.
 "Lâu cô nương, sao cô làm được vậy?" Ánh mắt Trần Thập nhìn cô vô cùng sùng bái.
 Lâu Thất thở dài trong lòng, nàng không cần được sùng bái, được sùng bái không phải việc gì tốt, điều đó có nghĩa là nàng sẽ phải làm nhiều hơn, mệt hơn, đó không phải là điều nàng muốn.
 "Trần Thập, hay là ngươi nói với ta Phá Vực này thế nào đi?" Lâu Thất quyết định nói sang chuyện khác.
 Nhưng cũng chính vấn đề này khiến Trần Thập thao thao bất tuyệt, còn có cả sự sùng bái như nước sông cuồn cuộn của hắn đối với Trầm Sát, Lâu Thất cũng nghe những gì hắn kể, nàng cũng khá bội phục Trầm Sát.
Lâu Thất ở hoang sơn dã ngoại suốt mấy ngày, vừa nhìn thấy tường thành của Phá Vực, trong lòng nàng ngạc nhiên tới mức không nói lên lời.
 Phá Vực, thực ra còn gồm cả vùng đồng hoang mà trước đây họ đi qua. Nhưng tường thành thực sự thì ở đây, dưới chân núi nguy nga là tường thành màu đen cao ba trượng dày một trượng, bao bọc cả ngọn núi lại, dưới ánh nắng mặt trời ánh lên ánh sáng sắc lạnh độc đáo của khoáng thạch, đó chính là khoáng thạch hắc thiết vô cùng đắt đỏ và cũng vô cùng cứng chắc, thông thường người ta sẽ dùng để rèn binh khí, trước giờ không có ai dùng huyền thiết để xây nhà chứ đừng nói tới việc làm một bức tường thành dày thế này.
 "Chỉ giá trị xây dựng của tường thành này cũng đủ cho người dân đất nước này ăn mấy ngày cơm rồi." Trần Thập rất kiêu ngạo nói.
 Lâu Thất nghe Trần Thập nói về mức độ quý giá của khoáng thạch huyết thiết xong thì không khỏi nhẩm tính, khiếp, có cần phải ngông cuồng vậy không, lãng phí.
 Nhưng cũng là lúc này nàng lần đầu tiên ý thức được thân phận và địa vị bất phàm của Trầm Sát.
 Trên thành lầu hùng vĩ, cánh cửa huyền thiết màu đỏ sẫm từ từ mở ra, giống như có một luồng khí thâm trầm, nặng nề ập tới, tới Lâu Thất cũng nhất thời lặng lẽ, chỉ mở tròn mắt nhìn vào con đường rộng lớn phía trong cổng thành, hai bên là sĩ binh mặc khải giáp màu đen đứng nghiêm trang, phía sau sĩ binh là người dân đang kiễng chân ngẩng đầụ
 Nàng có thể nghe được những âm thanh kia.
 "Đế quân về rồi, đế quân về rồi."
 "Cung nghênh đế quân."
 Một đại tướng quân cưỡi ngựa ở phía trước đội ngũ hô vang một câu, tất cả binh sĩ và người dân phía sau đều đồng loạt hoan hô "Cung nghênh đế quân."
 Âm thanh vang dội, chấn động đất trời, đồng loạt chỉnh tề, vô cùng tôn kính, giống như đã rèn luyện qua vô số lần.
 Rèm cửa xe được Nguyệt vệ vén qua hai bên, Trầm Sát ngồi bên trong xuất hiện trong tầm mắt mọi người, nét mặt hắn bình tĩnh, đôi mắt sâu thẳm lướt qua khiến vô số nữ tử sắc mặt ửng hồng.
 Lâu Thất lúc này cũng biết tại sao mình không thể lên xe rồi.
 Người ta là đế vương được binh sĩ và bách tính sùng bái, trên xe làm sao lại có thể xuất hiện một nữ tử lạ mặt không rõ nguyên do được và nàng cũng hiểu tại sao khi tới gần thành lầu, Nguyệt thị vệ lại đột nhiên tháo áo choàng của hắn xuống khoác lên người nàng.
 Mặc dù bây giờ nàng chỉ một nhân vật bé nhỏ đi theo phía sau xe ngựa, song song với một thị vệ nhưng cũng thu hút được vô số ánh nhìn, đa số là ngạc nhiên, ngờ vực.
 Nếu như lúc này nàng còn mặc bộ đồ hiện đại xuất hiện trước mặt mọi người, có lẽ cũng sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới Trầm Sát.
 Xe ngựa đi từ từ trong thành, sau mấy tiếng cung nghênh, không còn ai lên tiếng nữa, khắp nơi yên tĩnh. Điều này có thể phản ánh được vị đế quân này rất uy nghiêm.
 Nhưng vì hắn còn trẻ tuổi, lại tuấn tú, khí chất bất phàm nên Lâu Thất vẫn nhìn thấy có rất nhiều thiếu nữ gương mặt ửng hồng, ánh mắt cuồng nhiệt nhìn hắn.
 Còn nàng là nữ giới duy nhất trong đội ngũ nên cũng nhận được không ít ánh mắt đố kỵ.
 Tòa thành này rất lớn, căn bản không nhìn thấy ranh giới. Phong cách kiến trúc cũng rất phóng khoáng, đường xá trong thành vô cùng rộng rãi, thông suốt. Nàng cưỡi trên lưng ngựa, nhìn từ trên cao về phía xa, có thể nhìn thấy hàng quán hai bên đường của những con phố quanh đó, xem ra người dân trong thành trì này cũng an cư lạc nghiệp, điều này chứng tỏ vị đế quân Trầm Sát này cũng rất có tài.
 Đi qua khu vực có người dân tập trung, tốc độ của họ nhanh hẳn lên, nơi này là một vùng rừng và cánh đồng, có điều khi nhìn thấy ruộng đồng ở đây Lâu Thất bất ngờ nhíu mày.
 Đi qua một rừng trúc rộng lớn, khi Lâu Thất tưởng họ còn phải ra khỏi thành thì Trần Thập nói với nàng rằng, sắp tới nơi rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡