⬅ Trước Tiếp ➡
 Ưng sững người, sau đó nhìn Lâu Thất cười nhạo "Ta không giúp được ngươi rồi."
 Lời của chủ tử chính là thánh chỉ.
 Sau đó hắn bỏ mặc Lâu Thất, quay người nhảy lên ngựa, phóng ngựa tới phía trước xe ngựa, Ưng ngồi trên lưng hãn huyết bảo mã nhìn rất hiên ngang, dáng vẻ đó tin rằng có thể khiến vô số các cô gái đổ rạp. Nhưng Lâu Thất chỉ trợn ngược mắt, mấy ngày chung sống cùng nhau, nàng cảm thấy mình xung khắc với Ưng, tha lỗi cho nàng không muốn chiêm ngưỡng vẻ tuấn tú của hắn ta.
 Nguyệt vệ đại nhân mỉm cười nhìn nàng không nói gì, chỉ khẽ vung roi, chiếc roi không hề đánh xuống người ngựa, tám con bảo mã lập tức tung vó bước đi sau lưng Ưng tiến về dãy núi nguy nga kia, xe ngựa chạy qua trước mắt nàng, Trầm Sát ngồi thẳng lưng trong xe ngựa, không hề quay đầu nhìn nàng qua cửa sổ.
 Trần Thập đi sau, quay đầu lo lắng nhìn nàng, nhưng cũng không hề dừng lại.
 Lần này coi như nàng lại được chứng kiến tính tình bất định của Trầm Sát.
 Vốn dĩ đang yên đang lành, đột nhiên như thể ai nợ hắn bảy tám trăm vạn vậy, lập tức trở mặt như không quen biết. Vốn dĩ còn đồng ý cõng nàng, bây giờ còn không cho nàng ngồi chung xe ngựa.
 Chà chà, gã đàn ông này đúng là khiến người khác muốn đánh cho một trận.
 Nhìn người và xe ngựa đã đi xa, dường như muốn bỏ nàng một mình ở lại, Lâu Thất bĩu môi, mấy ngày qua nàng cũng đã hiểu phần nào con người của Trầm Sát, nếu như lúc này nàng thực sự bỏ trốn, chắc tương lai sẽ ăn đủ.
 Hơn nữa nơi này trước sau không một bóng người, nàng đi đâu được?
 Chẳng qua chỉ là muốn thăm dò nàng thôi mà
 Cho dù hắn biết nàng biết cưỡi ngựa thì đã sao?
 Lâu Thất nhướng mày, vận động xương cốt, quan sát mấy con hãn huyết bảo mã nhìn như ngựa không chủ nhưng rất có thể là thú cưỡi của mấy người Phá Vực này, nàng chọn một con dã tính mạnh nhất trong số đó.
 Nàng móc ngón trỏ về phía con ngựa đó nói "Ngựa ơi, lại đây, chính là ngươi đó."
 Con ngựa đó lập tức hí lên một tiếng, nhưng vẫn chạy về phía nàng. Lâu Thất nhón chân, người bay lên như chim én, ngồi vững trên yên ngựa, tay kéo cương, cúi người thì thầm mấy câu bên tai ngựa, ngón tay bắt quyết, ngựa liền hí lên vang dội, lao đi như mũi tên bay ra khỏi dây cung.
 Gió thổi vù vù bên tai, cả người như đang bay.
 Lâu Thất vô cùng vui vẻ.
 Lâu lắm rồi chưa phi ngựa nước đại, hơn nữa nàng cũng chưa từng được cưỡi hãn huyết bảo mã huyết thống thuần chủng, dũng mãnh như tương truyền. Hãn huyết ở hiện đại cũng có, nhưng chỉ là tốt hơn ngựa thường một chút, không thể truyền kì giống thế này được.
 Những con hãn huyết bảo mã ở đây thực sự khiến nàng vô cùng vui vẻ.
 Cạch, cạch, cạch... tiếng vó ngựa đuổi ở phía sau đan xen với tiếng cười phóng khoáng giòn tan của thiếu nữ "Ha ha, ngựa tốt."
 Trầm Sát trong xe ngựa quay đầu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, Lâu Thất đang cưỡi ngựa đi ngang qua xe, quay đầu nhìn vào, gương mặt đó rạng rỡ hơn hẳn trong ánh nắng ban mai, dường như có thể khiến hắn lóa mắt.
 "Ngươi biết cưỡi ngựa." Hắn nói, hơn nữa kĩ năng rất tốt, quan trọng hơn cả là nàng chọn thú cưỡi dự bị của hắn, con ngựa đó lại còn rất nghe lời.
 Lâu Thất không biết mình bị thăm dò ra nhiều hơn, không chỉ đơn thuần để lộ việc mình biết cưỡi ngựa.
 Lúc này tâm trạng nàng rất tốt, nàng nhướng mày nhìn hắn nói "Ta biết cưỡi ngựa nhưng kĩ thuật cưỡi ngựa thì rất bình thường."
 Rất bình thường.
 Trầm Sát cúi đầu không để nàng nhìn thấy nụ cười trên khóe môi hắn.
 "Ngươi tới phía sau đi cùng Trần Thập." Nguyệt vệ đại nhân nhìn nàng, nói "Không ai được đi song song với xe ngựa của chủ tử, ngươi chỉ là tì nữ, đây là Phá Vực, phải ghi nhớ thân phận của ngươi."
 Nguyệt vệ đại nhân lên tiếng, nội dung thực ra cũng không khác là mấy so với điều Ưng nói. Lâu Thất không muốn tranh cãi với họ về vấn đề này, chẳng qua chỉ là ra phía sau mà thôi, không vấn đề gì cả.
 Nàng lùi lại, nhường cho xe ngựa đi trước, mình thì đi song song với Trần Thập.
 Trần Thập nhìn nàng định nói gì song lại thôi.
 "Sao vậy, có gì cứ nói."
 "Lâu cô nương, cô thật lợi hại."
⬅ Trước Tiếp ➡