Mộc Tử Hành cho dù không có người ở cạnh Lục Hạo Thành, vẫn là không nhịn được cơn
tức này.
“Nghe…..Nghe thấy rồi, điều tra xe rồi, chắc
chắn đã có người động tay, nhưng vị trí mà cậu
Nốt ruồi quen thuộc, dừng xe, thiết bị điều khiển đã hỏng rồi, đương
nhiên, hỏng đúng lúc như thế này, chắc chắn là
có chủ đích…”
Nhưng, Mộc Tử Hành ở bên này vẫn còn chưa nói xong, điện thoại của Lục Hạo Thành đã tắt
rồi.
Mộc Tử Hành trừng mắt nhìn màn hình điện thoại vừa bị cúp máy, lúc đầu vẻ bất đắc dĩ, thật
sự là khó hầu hạ.
Một cảm giác mãnh liệt. Sau khi Lục Hạo Thành tắt điện thoại, phiền
não đi đi lại lại ở trong phòng làm việc.
Qua một hồi lâu, anh lại chạy vội về bàn lạp
việc mở két sắt của mình ra, anh bám mật mã.
Anh nhanh chóng lấy ra một tập ảnh.
Mấy bức ảnh trên tay anh, đập vào mắt anh là
tấm ảnh anh đang ôm Lam Lam lúc sáu tuổi.
Bàn tay nhỏ bé của Lam Lam, hoàn toàn vừa
với ôm cổ tay anh.
Cái nốt ruồi ở trên mu bàn tay, ở cùng với vị trí
nốt ruồi của Lam Hân.
Lục Hạo Thành nuốt nước bọt, kích động tới
mức tim anh như sắp nhảy ra ngoài.
Chính là Lam Lam phải không .
Một cảm giác mãnh liệt. Có phải là Lam Lam mà anh đã tìm kiếm bấy
lâu nay không?