Lam.
Lam Hân thấy sắc mặt Lục Hạo Thành bỗng
nhiên thay đổi, nhanh chóng thu tay lại.
Tay cô vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh. Cái tên Lục Hạo Thành này đột nhiên làm sao vậy? Tay
cô có vấn đề gì sao?
Cô tươi cười nói: “Lục tổng, nếu không còn có
việc gì, thì tôi xin phép ra ngoài trước.”
Nói xong, Lam Hân không đợi Lục Hạo Thành
trả lời, bước nhanh chân ra khỏi căn phòng.
Lục Hạo Thành chỉ chú ý đến vị trí nốt ruồi trên ta cô, Lam Hân vừa nói cái gì 2
Nốt ruồi quen thuộc, Một chữ anh đều không có nghe thấy.
Chỉ đến lúc mà Lam Hân ra ngoài, tiếng đóng
cửa vang lên, anh mới hồi phục lại tinh thần.
Anh nhanh chóng lấy điện thoại trên bàn, bắm
máy gọi điện cho Mộc Tử Hành.
Mộc Tử Hành đang điều tra về vụ tai nạn hôm qua của Lục Hạo Thành, bông nhận được điện thoại của Lục Hạo Thành, đúng lúc anh cũng
đang có việc muốn nói với Lục Hạo thành.
“Hạo Thành…..”
Nhưng không ngờ, anh còn chưa kịp nói hết
câu, liền bị Lục Hạo Thành nhảy vào nói.
“Tử Hành, lập tức điều tra Lam Hân, tôi muốn
Nốt ruồi quen thuộc, toàn bộ tư liệu vê cô ây, trong vòng một giờ.”
Ngữ khí của Lục Hạo Thành vừa kích động mà
khẩn trương.
Mộc Tử Hành cầm nghe điện thoại ở đầu bên kia, nghe thấy được giọng nói kích động của Lục Hạo Thành, trong lòng liền nghĩ, tám đến
chín phần là Lục Hạo Thành điên rồi.
Tại sao đột nhiên lại muốn điều tra Lam Hân?
“Nghe thấy lời nói của tôi hay chưa?” Đầu dây bên kia lại truyền tới giọng nói của Lục Hạo Thành.