⬅ Trước Tiếp ➡
Cái ngày mà cô tốt nghiệp, cô bị Khương Gia đem đi tham gia một yến hội, bị Khương Tĩnh Hàm hạ thuốc, cuối cùng, cùng với một người đàn ông qua đêm, sau cái đêm đó, cô mang thai, mang thai ba đứa.
Trở lại biệt thự của Khương Gia, nghe được cuộc đối thoại của Khương Tĩnh Hàm và mẹ cô ta, cô chạy ra khỏi biệt thự, thoắt cái đã bảy năm.
Cô vốn không phải con gái ruột của Khương Gia, mà là đến lúc cô được sáu tuổi, bị xe tông phải, rồi được Khương Gia đem về nuôi dưỡng như con gái, nói là nuôi dưỡng, nhưng đến cả người hầu cũng không bằng.
Cô mơ ước rằng tốt nghiệp xong, có thể tìm được một công việc, thoát khỏi Khương Gia, những không nghĩ rằng, sau khi tốt nghiệp đại học , sự mong chờ của cô lại là một sự sắp đặt.
Màn sắp đặt đó, lại khiến cô mang thai, có thể là gen của người đàn ông đó quá tốt, cô đã mang thai ba đứa con.
Hai người con trai và một người con gái.
Nghĩ lại khoảng thời gian đó, bất luận cho dù có thử có nắm bắt sinh mệnh như nào đi nữa cũng là thanh xuân hoang liêu, không có cách nào đối phó được.
Nhưng tuổi trẻ là những bữa tiệc xa hoa quyến rũ, với lớp trang điểm nồng đậm ra sân khấu, để rồi khiêm tốn lặng lẽ xuống đài.
Thời gian bảy năm, đã khiến cô trầm định hơn, kiên cường hơn.
Mà sau đêm đó, cô muốn chạy trốn khỏi thành phố này, lần tai nạn đó, cô bị thương không nặng, mà người đụng phải cô, đã trở thành chị em tốt của cô, cô có được ngày hôm nay, đều là công lao của cô ấy.
Cô vừa đi đã bảy năm, cũng thời điểm đó cô đã quay lại, cô biết rằng một số việc không thể nào cứ trốn tránh mãi.
Những người đã làm tổn thương đến cô, một người cũng không thể bỏ qua, về phần bố mẹ ruột của mình, nhất định cô sẽ tìm thấy.
Cô vốn họ Khương, sau khi đến thành phố Phàn, cô sửa thành Lam, gọi là Lam Hân.
” Phanh……”
Xe taxi phía trước truyền đến một âm thanh inh ỏi. Ngay sau đó, liền nghe thấy những âm thanh va chạm nhau mạnh mẽ.
Tài xế phanh lại khẩn cấp, thân thể Lam Hân không thể chống lại được sự va chạm này liền chúi về phía trước.
Lam Hân bị va chạm nhẹ chút, khiến cho đầu cô hơi choáng váng.
” Vị tiểu thư này, phía trước hình như xảy ra sự cố rồi, có vẻ như, không phanh lại được.”. Người lái xe nói.
Lam Hân thơ thẩn, nhìn thoáng qua hiện trường tai nạn, bây giờ là hơn 6 giờ sáng, xe trên đường cao tốc vẫn còn rất ít.
Lam Hân cũng không nghĩ nhiều, nhanh chóng mở cửa xuống xe.
“Ái, tiểu thư, cô vẫn chưa trả tiền ?” người lái xe trung niên chạy về phía Lam Hân hét to, như là không muốn dính phải nước bẩn vậy.
Lam Hân hơi nhíu mày, lấy tiền trả cho tài xế, cuối cùng, cũng không thèm quay đầu chạy tới chỗ xảy ra tai nạn.
Chiếc xe taxi mà cô ngồi ban nãy chạy rít qua thân cô.
Chiếc váy trắng của cô bị tốc lên, cô cũng chú ý tới, mà rút điện thoại ra nhanh chóng gọi điện cho cấp cứu.
Chiếc xe gặp phải sự cố là 1 chiếc xe phiên bản giới hạn đắt tiền, Lam Hân đi qua đó, đập cửa sổ.
” Tiên sinh, anh không sao chứ!”. Lam Hân nhìn qua ô cửa kính, nhìn thấy một người đàn ông đang nằm gục xuống phía tay lái, trên trán chảy máu, hệ thống an toàn bỗng dưng tự động bật ra.
“Tiên sinh, tiên sinh,…..”Lam Hân lại gọi thêm lần nữa, người đàn ông ở bên trong vẫn không có phản ứng gì.
⬅ Trước Tiếp ➡