⬅ Trước Tiếp ➡
Trong phút chốc, tiếng phanh xe kít lại khiến cho không gian như đứng lại.
Khương Lam Hân hoàn hồn trở lại, đôi mắt rưng rưng co lại.
” Phanh !” , Thân thể của Khương Lam Hân bay lên, dừng lại mấy mét ở đoạn đường phía trước, sắc mặt tái nhợt không động đậy nằm trên đường, máu từ đầu cô chảy ra, hướng ra bốn phía, từ từ mà chảy ra.
Trước mắt cô mọi thứ đần trở nên mơ hồ, nhìn thấy một thân thể đang đi đến phía cô.
Cô cười một cách tuyệt vọng, như này cũng tốt, trên đời này, không còn thứ gì đáng để mà cô lưu luyến.
Khương Lam Hân từ từ nhắm mắt lại, nước mắt chậm rãi chảy xuống.
Bảy năm sau
Tại sân bay thành phố Giang
Một người mặc áo phông màu trắng, bên cạnh là một cậu bé tầm 6 tuổi mặc quần bò màu xanh lam, khuôn mặt anh tuấn nhỏ nhắn ấy đeo một chiếc kính râm.
Cậu bé được người hộ tống chăm sóc chu đáo, bước ra khỏi sân bay, theo sau là một người mặc một chiếc váy liền màu đen, là một cô gái với mái tóc ngắn xoăn lượn sóng gọn gàng, cẩn thận chăm sóc cho cậu bé
” Mọi người nhìn xem, đến rồi, Lam Tử Nhiên, là ngôi sao nhí Lam Tử Nhiên. ”
” Oa! Ngầu quá”
” Tư thế bước đi cũng thật là đẹp trai .”
Fan ở sân bay ai nấy đều thét lên không ngừng.
” aaa” Người đến người đi khỏi sân bay, những chiếc camera cứ chụp không ngừng.
Lam Tử Nhiên, ngôi sao nhí đang hot gần đây ở Bắc Giang Nam, 6 tuổi, rất nổi tiếng.
Cậu bé cười mỉm với những fan xung quanh, sau đó thân thiết nói cảm ơn mọi người, lên chiếc xe bảo mẫu màu đen.
Tách được những tiếng ồn ở bên ngoài, Lam Tử Nhiên nhanh chóng lấy điện thoại ra, những ngón tay nhẹ nhàng bấm một dãy số.
Một,hai , Lam Tử Nhiên lẩm nhẩm, âm thứ ba vẫn còn chưa thốt ra, điện thoại liền tới.
Lam Tử Nhiên khóe miệng cười, âm thanh mang chút êm ái nũng nịu : “Mẹ, mẹ đến đâu rồi ạ ?”.
Trên con đường cao tốc của khu trung tâm thành phố, trong xe taxi.
” Bảo bối, mẹ đã đến đường cao tốc rồi.” người phụ nữ nghe điện thoại, thân mặc một bộ váy liền màu trắng, ngũ quan thanh tú linh động, tóc uốn quăn, gương mặt trang điểm đẹp diễm lệ, khiến cho người khác phải mê, lộ ra vẻ quên thuộc.
” Vậy thì tốt, mẹ nhất định phải nhớ đến xem Nhiên Nhiên biểu diễn”. Âm thanh phát ra thật dễ nghe.
Người phụ nữ cười mãn nguyện, cười lên lộ vẻ mặt hạnh phúc : ” Được rồi, đợi một chút là mẹ đến chỗ bảo bối rồi, đợi chút nữa gửi vị trí cho mẹ .”
” Vâng, mẹ.”
Người phụ nữ cười rồi tắt điện thoại, nụ cười dần biến mất.
Cô nhìn ra cảnh vật bên ngoài cửa sổ quen thuốc biết bao, ánh mắt như lạnh dần, suy nghĩ xa.
Bảy năm rồi, cuối cùng cô cũng quay lại thành phố đã từng khiến cô đau khổ.
⬅ Trước Tiếp ➡