Giờ phút này, nàng càng cảm thấy được sự khó chịu khi không thể nhìn thấy. Nếu nàng hiện tại nhìn thấy được, hẳn là có thể nói với chàng mấy câu tốt đẹp rồi.
Bỗng nhiên cảm giác được thân thể bay lên không, nàng cuống quít ôm lấy cổ hắn, liền phát giác chính mình đã bị hắn bế lên đặt ngồi trên trường kỷ.
Tiêu Thành Diệp bất đắc dĩ nói: "Ta không có tức giận."
Tuy là có chút tức giận nhưng mới vừa rồi nhìn thấy biểu tình kinh hoảng thất thố của nàng, hắn cũng liền hết giận, chỉ biết bắt đầu ngẫm lại chính mình.
Tần Vãn thở dài nhẹ nhõm một hơi.
81
Tần Vãn cười với hắn: "Ngày hôm qua Triều Vũ tới gặp ta. Nàng ấy nói là chàng bảo nàng ấy tới."
Tiêu Thành Diệp nghịch sợi tóc nàng, không chút để ý nói: "Ừ, ta sợ nàng buồn chán nên bảo nàng ta tới chơi với nàng."
Thấy nàng không có nói tiếp, hắn cúi đầu liếc nhìn nàng một cái.
"Sao vậy, nàng ta lại nói bậy bạ gì về ta?"
Tần Vãn lắc đầu.
Nàng dựa vào hắn nói: "Ta còn gặp được Trần di nương."
Tiêu Thành Diệp ôm chặt nàng, sắc mặt hắn dần dần âm trầm.
Tần Vãn vẫn đang nói chuyện với chính mình: "Kỳ thật ta có rất nhiều chuyện muốn nói với chàng."
"Nhưng mà ta phát hiện. Ta rõ ràng chuyện gì cũng đem nói hết cho chàng. Chàng lại cái gì cũng không chịu nói cho ta."
Tay Tiêu Thành Diệp còn đặt ở trên eo nàng. Hắn nhìn nàng, trầm giọng mở miệng: "Nàng muốn biết cái gì?
82
"Chàng thật sự đúng như lời bọn họ nói là kẻ tham luyến nữ sắc sao? Vậy thì vì sao lại muốn đem các nàng đuổi đi?"
Tần Vãn dừng một chút: "Là vì ta.. sao?"
Thực ra, cho dù đó là sự thật, nàng cũng không quan tâm nữa.
Con người không thể cứ tiếp tục nhìn chằm chằm vào quá khứ.
Tiêu Thành Diệp nhẹ nhàng vuốt cái bụng phồng lên của nàng: "Vãn Vãn không vui sao?"
"Có vui." Tần Vãn vẫn luôn thành thật. "Nhưng mà, ta lại cảm thấy các nàng có chút đáng thương. Các nàng cái gì cũng không có làm mà lại bị đuổi đi khỏi nơi mình ở."
Thấy hắn không có hé răng, Tần Vãn đành phải tiếp tục nói.
"Cho nên cho dù là ta, cũng khó tránh khỏi sẽ cảm thấy chàng bạc tình bạc nghĩa. Dù sao nếu không phải ban đầu chàng thích bọn họ thì bọn họ cũng sẽ không bị đưa tới đây."
Sau đó nàng nghe được hắn nhẹ nhàng cười một tiếng.
Nàng nghi hoặc: "Chàng cười cái gì?"
Tiêu Thành Diệp đem tóc mai nàng vén đến sau tai, thuận tay sờ khuôn mặt nàng: "Ta còn tưởng rằng Vãn Vãn là muốn nói phải rời khỏi ta. Hóa ra chỉ là nói cái này."
"Ta mới vừa rồi còn đang suy nghĩ. Nếu nàng dám nói ra những lời này, ta liền lập tức đem nàng trói lại."
Tần Vãn nhăn mày: "Chàng sao có thể suy nghĩ như vậy?."
Hắn nhướng mày: "Không phải nàng muốn ta nói, ta đang suy nghĩ cái gì sao?"
83
Tần Vãn đột nhiên nghĩ tới cái gì đó.
Nàng kỳ quái nói: "Vì cái gì mà chàng luôn cảm thấy ta muốn rời khỏi chàng? Chàng rõ ràng biết ta sẽ không làm vậy."
Chẳng lẽ hắn từ lúc đầu liền đáp ứng nàng một cách miễn cưỡng, chính là lo lắng chuyện này sao?