Nàng nhẹ nhàng nói: "Trần di nương, mời ngươi trở về đi."
78
Buổi tối, Tần Vãn ngồi ở bên cạnh bàn cố gắng thức khuya, chờ hắn trở về.
Từ lần bị hắn nói không cần lại chờ hắn, Tần Vãn liền thật sự không có làm như vậy nữa. Dù sao hiện tại bụng nàng càng lúc càng lớn, rất là thích ngủ, liền thức không nổi.
Lần này nàng lại ngủ gục trên bàn.
Nhưng bởi vì có sự tình trong lòng nên không có ngủ say.
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, nàng bỗng nhiên cảm giác được có người chậm rãi thay nàng cởi quần áo bên ngoài. Mùi hương nhàn nhạt trên người đối phương làm nàng cảm thấy an tâm. Dưới thân nàng cũng đã biến thành giường đệm.
Đại khái là hắn ôm nàng lại đây.
Nàng bỗng nhiên có chút áy náy. Hắn rõ ràng nói không cần như thế, nàng lại còn làm cho hắn thêm phiền toái.
"Tiêu Thành."
Trong thanh âm nàng còn mang theo giọng điệu buồn ngủ.
Tiêu Thành Diệp dừng tay, nhìn thoáng qua hai mắt khép hờ của nàng. Hắn xốc chăn lên, ngựa quen đường cũ mà nằm bên cạnh nàng, liền cảm giác được cả người mềm mại của nàng nhích lại gần hắn.
Hắn cẩn thận mà đem nàng ôm vào trong ngực, sợ đè đến bụng nàng, ánh mắt ôn nhu: "Làm sao vậy, lại đang đợi ta?"
79
Nàng dựa vào đầu vai hắn, ngủi mùi hương nhàn nhạt trên người hắn. Nàng nguyên bản có chuyện muốn nói nhưng vẫn là nhịn không được nói: "Ta rất nhớ chàng."
Tiêu Thành Diệp nhẹ nhàng cười: "Ta cùng Vãn Vãn không phải mỗi ngày đều gặp mặt sao?"
Nàng thanh âm rầu rĩ: "Chính là mỗi lần chàng trở về đều quá muộn."
Tiêu Thành Diệp thở dài: "Qua đoạn thời gian này thì tốt rồi."
Tần Vãn lôi kéo hắn: "Vậy chàng phải nhanh lên, ta cùng bảo bảo đều rất cần chàng."
Mẫu thân nàng chính là khó sinh mà chết. Nàng cả ngày không thấy được hắn nên liền cảm thấy thực sợ hãi.
Hắn cúi đầu hôn đôi mắt nàng: "Ừ, ta biết rồi."
Cơn buồn ngủ lại đánh úp hết đợt này đến đợt khác, Tần Vãn dựa vào hắn thật sự là chịu không nổi.
Nàng đành phải nhẹ nhàng nói: "Chàng ngày mai có thể trở về sớm một chút hay không?."
"Ta có lời muốn nói với chàng."
Hắn cau mày, không có đáp lời.
Tần Vãn lắc lắc vạt áo hắn: "Được không?"
80
Ngày hôm sau, Tiêu Thành Diệp quả thực trở về sớm.
Tần Vãn hiếm khi nhìn thấy hắn như vậy, liền có chút kinh hỉ, vui vẻ nói: "Chàng đã về rồi."
Tiêu Thành Diệp lãnh đạm mà lên tiếng, vẫy vẫy tay, đám tỳ nữ trong phòng liền lập tức hành lễ lui ra ngoài.
Tần Vãn cảm giác được hắn không có vui lắm, lại nghĩ đến tối hôm qua hắn đáp ứng nàng một cách miễn cưỡng. Niềm vui nhất thời bị diệt hơn phân nửa, nàng lúng ta lúng túng nói: "Xin lỗi, chàng rõ ràng rất bận. Vậy mà ta còn ngang bướng muốn chàng trở về."
Tiêu Thành Diệp trầm giọng nói: "Vì cái gì lại xin lỗi?"
Tần Vãn bị hắn hỏi đến nghẹn một hồi: "Ta.. là sợ chọc cho chàng tức giận."
Không nghĩ tới hắn ngược lại càng thêm bực bội: "Ta thực sự đáng sợ sao?"
Tần Vãn cảm giác càng giải thích càng sai, hoảng loạn nói: "Không phải, ta không phải có ý tứ này. Chàng đừng tức giận, được không?"