Mỹ nhân mặc bộ váy gấm lụa tơ vàng, trên mặt đánh chút phấn mỏng, bộ diêu* bạch ngọc run run cắm xiên vào trong làn tóc sương.
(*) bộ diêu: trâm cài tóc của phụ nữ thời xưa
Điều tiếc nuối duy nhất là một đôi mắt đẹp lại hàm chứa tròng mắt ảm đạm.
Tiêu Thành Diệp nhìn chằm chằm đôi mắt nàng, trầm mặc một lát.
Sau đó hắn dẫn nàng, đem nàng chậm rãi ngồi xuống ghế.
Sau khi ngồi xuống, Tần Vãn cũng không có buông tay hắn ra. Nàng nhẹ giọng nói: "Tiêu Thành, thẩm thẩm ta còn ở khách điếm, chàng có thể mang ta đi tìm nàng được không?"
Hắn cười nói: "Không cần lo lắng, ta đã phái người nói cho nàng ta. Cho nàng ta chút lộ phí, nàng ta hẳn là đang chuẩn bị đi trở về."
Tần Vãn đờ người, sắc mặt có chút khác thường.
Tiêu Thành Diệp nắm chặt tay nàng: "Nàng cũng muốn chạy đi?"
"Chàng nhẹ một chút." Nàng có chút đau đớn. Sau khi hắn buông tay, nàng lộ ra một biểu tình thẹn thùng, "Ta tất nhiên là không muốn rời bỏ chàng, chính là.."
Nàng cứ nói chính là nửa ngày nhưng cũng không có nói ra nguyên cớ.
Tiêu Thành Diệp thay nàng mở miệng.
"Nàng nếu là nhớ nhà ở thôn Hoa Hòe, ta có thể mang nàng trở về xem nếu rảnh. Thậm chí nếu nàng nguyện ý, ta cũng có thể phái người đem mộ của bà ngoại cùng mẫu thân nàng di dời tới Ninh An."
Tần Vãn gật đầu, lại vội vàng lắc đầu, nhẹ nhàng nói: "Nhìn xem thì tốt rồi, liền không cần quấy rầy các nàng."
Tiêu Thành Diệp thấy nàng vẫn là một bộ dạng có chuyện muốn nói: "Còn có cái gì sao?"
65
Tần Vãn nhỏ giọng nói: "Ta nghe nói trong phủ chàng .. cơ thiếp thành đàn."
Nàng vừa rồi nhìn thấy những tỳ nữ kia thì mới nghĩ đến chuyện này.
Chẳng lẽ nàng cũng chỉ là một trong số bọn họ hay sao?
Tiêu Thành Diệp cau mày, bực bội nói: "Lại là Lý Triều Vũ nói cho nàng? Đừng nghe nàng ta nói bậy."
"Chính là nàng ấy nói toàn thành Ninh An ai cũng biết cả, đó cũng là giả sao?"
"Rốt cuộc có phải là sự thật hay không?"
Tần Vãn cảm thấy trong lòng rất khổ sở.
Tiêu Thành Diệp trầm mặc mà nhìn nàng:
"Nếu ta nói phải, nàng có phải liền tính toán rời khỏi ta đúng không?"
Tần Vãn có chút chua xót.
Nàng nhẹ nhàng gật đầu: "Đúng vậy."
66
Tiêu Thành Diệp nhướng mày: "Vậy không phải."
Vô sỉ quả nhiên chính là vô sỉ.
Tần Vãn: ".."
Nàng hơi dỗi nói: "Chàng có thể đứng đắn một chút không."
Tiêu Thành Diệp đem nàng bế lên ngồi ở trên đùi hắn, cắn vành tai nàng: "Ta thực đứng đắn, Vãn Vãn chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh ta là được, ta sẽ tự giải quyết."
Hắn nói xong rồi đi cởi xiêm y nàng.
Tần Vãn lập tức hiểu được hắn muốn làm cái gì, luống cuống: "Không được, trong bụng ta còn có bảo bảo."
Tiêu Thành Diệp cười xấu xa: "Không có việc gì, ta trở về đã hỏi qua Trần thái y bắt mạch cho nàng. Hắn nói nàng hiện giờ đã mang thai hơn bốn tháng, có thể hành phòng rồi."
Tần Vãn mặt đầy đỏ bừng, nhịn không được oán trách: "Chàng như thế nào lại đi hỏi người ta chuyện này."
"Nếu không nàng cho rằng tối hôm qua ta như thế nào lại chịu đựng không chạm vào nàng."
Hắn hôn lên đôi môi đỏ mọng nước của nàng.
"Vãn Vãn không muốn ta sao?"