Hắn hiểu rõ ý tứ nàng, liền đem nàng ôm vào trong ngực.
Tần Vãn túm lấy tay áo hắn, khóc thút tha thút thít: "Chàng không phải nói một tháng.."
Nàng lo lắng hắn xảy ra chuyện, lại lo lắng hắn không cần nàng.
Suốt ngày nhớ mong hắn, quả thực là ruột gan đứt từng khúc.
Hắn nhẹ nhàng nói: "Vậy nàng cũng không nên rời khỏi thôn Hoa Hòe, lỡ như có bất trắc gì, thì biết phải làm như thế nào?"
Hắn luyến tiếc nàng, ngay cả thôi tình dược cũng không dám cho nàng dùng. Nghĩ đến đôi mắt nàng không tốt, còn có mang, một người như vậy lại chạy ra bên ngoài, thực khiến cho hắn kinh hãi.
"Ô ô.. Nhưng nếu chàng không bao giờ quay trở lại thì phải làm sao đây?"
Tiêu Thành Diệp hôn lên đôi mắt đỏ hoe của nàng: "Sẽ không."
Nghe hắn nói xong, Tần Vãn nghĩ đến chính mình ba tháng này chịu đựng nỗi khổ tương tư, ủy khuất mà đẩy hắn ra, không cho hắn ôm: "Chàng nói dối."
Bị nàng đẩy ra, Tiêu Thành Diệp nhưng lại có thái độ khác thường. Hắn không giống như lúc trước bá đạo hoặc vô lại mà đem nàng ôm trở về, mà lại thuận thế liền dựa vào thành giường.
Sắc mặt hắn có chút tái nhợt, lười biếng cười: "Nếu ta thật sự không trở lại, đó là ta đã chết rồi, Vãn Vãn cũng không cần chờ ta nữa."
63
Tần Vãn mẫn cảm mà nghe ra khác thường, có chút sợ hãi: "Chàng làm sao vậy?"
Nàng nghĩ đến Triều Vũ nói hắn ở Bắc Cương mang binh đánh giặc.
Lại nghĩ đến khi lần đầu tiên nhìn thấy hắn, cả người hắn toàn là máu mà ngã vào trước cửa nhà nàng.
"Không có việc gì, chỉ có chút buồn ngủ thôi." Tiếng nói của hắn thật sự nhiễm vài phần ủ rũ.
Tần Vãn đi sờ cổ tay của hắn, bắt mạch cho hắn.
Nàng run run nói: "Chàng như thế nào lại bị thương."
Hắn mới vừa rồi còn ôm nàng từ khách điếm một đường đến Tin vương phủ.
"Vết thương nhỏ mà thôi, là chuyện thường ngày rồi."
"Chàng gạt ta, ta đi bốc thuốc cho chàng." Tần Vãn nói liền sờ soạng muốn đứng lên.
Tiêu Thành Diệp một phen túm chặt nàng: "Ta lừa nàng làm cái gì. Ta bị thương hơn một tháng trước. Ta chỉ là suốt đêm lên đường nên có chút mệt mỏi."
Tần Vãn nắm tay áo hắn, trên mặt tràn đầy lo lắng.
Tiêu Thành Diệp nhịn không được mà véo khuôn mặt nàng: "Này không phải là ta vội vã trở về tìm Vãn Vãn sao?"
Tần Vãn cúi đầu, đôi mắt lại đỏ lên.
Mỹ nhân cúi đầu rơi lệ: "Thực xin lỗi."
Nam nhân anh tuấn, quần áo đẹp đẽ quý giá mà vươn tay hướng về phía nàng, cười nói: "Vãn Vãn đến ôm ta một cái thì tốt rồi."
Gian phòng đã được sưởi ấm trở lại, ánh nến lung linh mờ ảo.
Có nam nhân trầm giọng nói một câu: "Đừng khóc."
"Đôi mắt nàng đều khóc sưng lên rồi, không đau sao?"
64
Ngày hôm sau.
Sau khi Tần Vãn cả người cứng đờ, để một đám tỳ nữ hầu hạ thay quần áo xong, thì liền bổ nhào lên trên người Tiêu Thành Diệp vừa lúc lâm triều trở về.
Nàng đã quen thói sinh hoạt ở thôn Hoa Hòe, nào có trải qua loại trường hợp như này.
Nàng không thích mặc bộ váy áo sờ lên thấy tầng tầng lớp lớp này.
Nhưng Tiêu Thành Diệp lại rất thích, còn đem nàng thưởng thức một phen.