⬅ Trước Tiếp ➡
Ninh Chi bất đắc dĩ, hai tay chống ở phía sau giường, nhìn cô ấy mà bật cười
“Cậu hình như còn tức giận hơn cả tớ.” Không chờ Trịnh Nhất Mãn mở miệng, Ninh Chi tiếp tục nói, “Bà ngoại muốn tớ đi, tớ không muốn làm bà phải lo lắng.”
Trịnh Nhất Mãn còn muốn nói thêm gì đó, Ninh Chi lắc đầu nói tiếp
“Bà ngoại sẽ không làm gì có hại cho tớ, coi như làm cho bà vui vẻ một chút vậy.”
Việc đã đến nước này, Trịnh Nhất Mãn chỉ có thể vỗ vai cô mà chúc may mắn.
Có thể xem như Ninh Chi được bà ngoại một tay nuôi lớn, tình cảm hai bà cháu rất sâu sắc, đối với ai cô cũng coi như là gió thoảng bên tai, nhưng là bà ngoại thì không bao giờ.
Buổi tối, hai người đang nằm ở trên giường, Trịnh Nhất Mãn mơ mơ màng màng hỏi dò
“Đối tượng xem mắt ngày mai của cậu tên gì?”
Trong bóng đêm, ánh trăng chiếu ngay trên gương mặt, Ninh Chi nhún nhún vai, trả lời trớt quớt
“Không biết. Hình như họ Đông?”
“Chưa từng nghe nói Bắc Thành có ai họ Đông cả…”
Địa điểm gặp nhau là nhà hàng nổi tiếng tên Ngọc Trai Đen ở Bắc Thành
Ninh Chi không trang điểm, đơn giản mặc một một đồ màu be kết hợp đôi ủng Chelsea, cứ như vậy mà đến, vậy mà cô vừa vào cửa đã thu hút không ít ánh mắt.
Nhân viên tạp vụ có vẻ trước đó đã được xem ảnh chụp của cô, hồ hởi nói
“Ninh tiểu thư phải không, Hề tiên sinh đang trong phòng chờ cô.”
Còn tận nửa giờ nữa mới đến giờ hẹn đã định, không ngờ hắn đã tới rồi.
Ninh Chi vừa đi vừa bừng tỉnh, vậy là người này họ Hề?
Chữ này rốt cuộc viết là “Hề” hay là “Tây” hay là “Tịch”?
Tiền Duy Viễn gửi thông tin nhưng nàng cũng chưa xem qua, hiện tại mới muộn màng nhận thức được, những gì cô biết về hắn chỉ là trang giấy trắng, mà có lẽ hắn đối với cô lại đã rõ như lòng bàn tay.
Càng đi đến gần địa điểm hẹn, xung quanh lại càng yên tĩnh, tiếng dao nĩa va chạm trong đại sảnh dần trở lên nhạt dần, nơi này tạo ra cảm giác gì đó thật bí ẩn.
Chung quanh im lặng đến nỗi tiếng bước chân dường như cũng biến mất, chỉ còn lại thanh âm hô hấp phập phồng, nhân viên khách sạn đưa tay mở chiếc cửa lớn rồi đóng lại sau lưng cô.
Ninh Chi ngước mắt liền trông thấy, trong làn khói lượn lờ, một người đàn ông đang ngồi an tĩnh mà pha trà.
Anh ta đeo một chiếc kính gọng mỏng màu bạc, khí chất lười biếng. Áo sơ mi để lơi chiếc khuy trên cùng, cổ tay áo xắn đến khuỷu tay. Bàn tay có lẽ bình thường chỉ ký những hợp đồng quan trọng, mà giờ phút này lại đang nhẹ nhàng rót cho cô một chén trà.
Không biết có phải là cảm giác anh ta tạo ra cho cô hay không, điều hòa trong phòng dù đã chỉnh độ nhiệt độ vừa vặn, ấy vậy cô vẫn không thấy ấm áp. So với bên ngoài, Ninh Chi thấy nơi này dường như còn lạnh lẽo hơn.
Cô ngồi xuống, nét mặt không thay đổi, cũng không nhấc chén trà nhỏ trước mặt lên.
Người đàn ông đối diện ngước mắt nhìn, giọng nói trầm thấp dễ nghe, lộ ra nét nhã nhặn chỉ thuộc về những người có địa vị cao quý
“Ninh tiểu thư, lại gặp mặt rồi.”
Ánh mắt giao nhau, lồng ngực Ninh Chi bất giác đập loạn một nhịp.
“Là anh…”
Hóa ra chuyện ở bãi đỗ xe hôm trước không phải do cô bị ảo giác, quả thật anh ta đã nhận ra cô.
Ninh Chi càng thêm hối hận, chính mình lại chưa thèm xem qua tư liệu về anh ta, đấu với một đối thủ như thế này tựa hồ còn khó hơn việc thi đỗ vào bệnh viện.
Cô vô ý thức miết nhẹ chén trà, do dự có nên đánh đòn phủ đầu hay không. Người đàn ông đối diện bỗng nhiên đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Anh ta mở cửa sổ rồi rút ra một điếu thuốc lá
“Cô có thấy phiền không?”
Ninh Chi lắc đầu
“Anh cứ tự nhiên.”
⬅ Trước Tiếp ➡