⬅ Trước Tiếp ➡
“Hôm nay không lái xe được, tớ không sao, chúng ta đi lên thôi.”
Trịnh Nhất Mãn không chịu tin, nắm lấy hai vai cô mà xoay một vòng quan sát, thấy cô vẫn nguyên vẹn, mặt xám mày tro cuối cùng cũng thả lỏng, bỏ qua cảm giác áy náy mới cùng Ninh Chi chậm rãi đi lên.
Hai người quen biết nhau từ thời đại học. Khi đó Ninh Chi cãi nhau với Tiền Duy Viễn, từ đó quyết định dọn ra ở riêng. Không may là cô lỡ mất hạn xin vào ở ký túc xá, thế nên phải thuê trọ bên ngoài, vừa hay Trịnh Nhất Mãn là chủ cho thuê.
Tính tình Ninh Chi vốn không phải dạng thân thiện, thời đại học lại không ở ký túc xá, lúc nào cũng ở một mình, cho nên nhiều năm như vậy trôi qua, cũng chỉ có mỗi Trịnh Nhất Mãn là bạn tốt.
Ở trong thang máy, Ninh Chi thuận miệng hỏi
“Sao hôm nay cậu lại ở đây?”
Trịnh Nhất Mãn thở dài
“Tối hôm qua tớ có bữa tiệc xã giao ở gần đây, mệt gần chết, tiền đã khó kiếm rồi lại còn phải mất tiền ăn.”
Ninh Chi vỗ vỗ vai cô
“Bà chủ Trịnh vất vả rồi.”
Trên người hơi dính dính nên thấy khó chịu, Ninh Chi quăng túi sang một bên rồi ngay lập tức đi tắm rửa.
Tắm rửa xong, ra ngoài cô nhận được điện thoại của Tiền Duy Viễn, quyết đoán ấn từ chối, đối phương kiên trì không ngừng gọi tới, màn hình sáng lên lần thứ ba, Ninh Chi chuyển sang nút nhận cuộc gọi
“Có chuyện gì?”
Tiền Duy Viễn dường như không nghĩ cô sẽ bắt máy, sửng sốt một lát mới mở miệng
“Chi Chi, là bố đây, bà ngoại nói đối tượng xem mắt lần này của con là Hề tổng. Ngày mai con có rảnh không, lát nữa bố sẽ gửi địa chỉ cùng thời gian gặp mặt qua di động cho con, con nhớ sắp xếp thời gian mà đến sớm một chút, đừng làm cho người ta cảm thấy gia đình chúng ta thất lễ. Bố nói nhiều quá thì con không thích, nhưng Hề tổng là một chàng trai ưu tú, rất xứng đôi với con. Hai nhà chúng ta vốn có quen biết làm ăn với nhaụ Gặp nhau rồi dần nảy sinh tình cảm, thân càng thêm thân. Con nói xem có phải tốt không?”
Tóc còn chưa lau khô, rũ xuống làm ướt hết vai cô, Ninh Chi cảm thấy hơi phiền toái
“Con biết rồi, còn chuyện gì khác nữa không?”
Tiền Duy Viễn thở dài một tiếng
“Nếu rảnh cũng nên trở về nhà một chút, tính con ngang bướng như vậy, đã không về nhà mấy năm rồi.”
“Vâng.” Ninh Chi cắt đứt điện thoại, cắm máy sấy vào ổ rồi chuyên tâm sấy khô tóc.
Gió từ máy sấy thổi ấm áp, cô bỗng nhiên nhếch khóe miệng tự giễu, rời khỏi căn nhà kia mấy năm, số lần Tiền Duy Viễn gọi điện thoại cho cô có thể đếm được trên đầu ngón tay, hiện tại đột nhiên nhớ tới việc bản thân còn có một đứa con gái, sợ trọng điểm không phải ở tám chữ “nảy sinh tình cảm, thân càng thêm thân” này mà thôi.
Trịnh Nhất Mãn ở bên ngoài nghe xong nửa ngày, thấy máy sấy vang lên, cô đẩy cửa tiến vào “Bố cậu lại gọi tới để giục kết hôn sao?”
Ninh Chi tắt máy sấy, gật đầụ
Trịnh Nhất Mãn mắt trợn trắng lên tận trần nhà
“Bẵng đi nhiều năm như vậy mới nhớ ra mình có một cô con gái để mà bán đi đây mà. Để tớ nói cho cậu hay, mấy ngày hôm trước tớ có nhờ bố thăm dò hộ một chút, công ty Tiền Duy Viễn gần đây gặp nhiều rắc rối, chạy đi khắp nơi bàn bạc tìm sự hỗ trợ, cậu phải chú ý đến điểm này, đừng bị ông ta lừa gạt, dù sao nannan từ từ, cậu vừa mới nói cái gì?”
Ninh Chi ngửa đầu, lặp lại một lần nữa
“Ngày mai tớ muốn đi xem mắt.”
Trịnh Nhất Mãn trừng lớn mắt
“Cậu điên rồi Không được, Tiền Duy Viễn lấy đâu ra mối tốt để mà giới thiệu cho cậu chứ Lần trước là một tên đầu heo, thậm chí còn già tới nỗi đáng tuổi làm bố cậu luôn, Chi Chi,” Trịnh Nhất Mãn thập phần lo lắng, “Cậu nói tớ nghe xem, có phải trong đầu cậu có sạn nên mới có thể nói mấy chuyện mê sảng như vậy?”
⬅ Trước Tiếp ➡