mình.
"Lý Mạt Bạch, anh Diên không gần nữ sắc còn hiểu được, dù sao bên cạnh có Ngôn Kiều Kiều nhỏ lắm chiêu kia.
Cậu thì sao?
Không có lấy một cô, giả vờ quân tử làm gì, cẩn thận nghẹn chết đấy." Lý Mạt Bạch xoay xoay ly rượu trong tay, chất lỏng màu rượu vang lay động theo từng nhịp.
Anh ta nhấp một ngụm, khóe môi cong nhẹ "Tôi không cần cậu lo.
Lo bản thân mình trước đi, nghe nói cha cậu đang định ép cậu đính hôn?" "Thì cũng là mạnh ai nấy chơi thôi, muốn tôi ngoan ngoãn làm người tử tế, nằm mơ " Lý Mạt Bạch đặt ly xuống, thản nhiên nói "Vậy cẩn thận sau này lên giường gọi nhầm tên." Hứa Hạo Vũ chẳng bận tâm, ghé sát hôn cô gái bên cạnh một cái, ôm chặt hơn "Không phải ai cũng là ‘bảo bối’ sao." Bàn tay hắn ta bắt đầu không yên phận, mạnh dạn lướt dọc theo eo, cô gái trong lòng rên nhẹ một tiếng, cọ vào ngực hắn, đôi mắt ướt át như đang mời gọi.
Dĩ nhiên Hứa Hạo Vũ chẳng từ chối, vui vẻ dẫn người rời khỏi trước.
Hứa Hạo Vũ đang đi xuống tầng thì chợt nghe thấy giọng ai đó quen quen, tò mò đẩy cửa một phòng bao, vừa nhìn vào đã thấy Ngôn Kiều Kiều và Tạ Khả Giai đang nghiêng ngả gào lên hát karaoke.
Hắn ta hoảng hốt rút điện thoại gọi ngay cho Tạ Xuyên Diên.
Nếu tổ tông này xảy ra chuyện trong địa bàn của hắn ta, e là cái mạng nhỏ khó giữ.
"Anh Diên, tôi thấy Ngôn Kiều Kiều ở phòng 213 rồi " Chưa kịp dứt câu, đầu dây bên kia đã dập máy.
Hứa Hạo Vũ nhìn Ngôn Kiều Kiều đang sung đến điên loạn trong phòng, trong lòng thầm thở dài.
Không biết lát nữa cô còn có thể cười nổi bước ra khỏi đó không.
Người phụ nữ trong lòng hắn ta ghen ra mặt, vừa nũng nịu vừa lườm lườm, vòng một căng tràn cố tình cọ sát lên tay hắn ta.
Hắn ta nhếch cằm, cười khẽ "Chút nữa cho em ăn no." Khi Tạ Xuyên Diên tới nơi, cô gái trong phòng không hề hay biết, vẫn ngả người lên ghế sofa, nhắm mắt gào thét đau khổ "Dù có chết cũng phải yêu… không…" Lý Mạt Bạch nhăn mặt lấy tay bịt tai, đang định đứng dậy ngăn lại thì sau lưng bỗng vang lên một tràng giọng nam đồng thanh "Xin chào quý cô, gói A của cô đã được phục vụ " Câu nói đó khiến Ngôn Kiều Kiều và Tạ Khả Giai đang chơi hết mình lập tức tỉnh táo lại.
Cả hai ngơ ngác nhìn về phía cửa, chỉ thấy hai người đàn ông mặt lạnh như tiền đang đứng đó.
Mấy người đàn ông đối diện vẫn còn đang cúi chào lễ phép.
Khi đứng thẳng lên, ánh mắt họ thoáng kinh ngạc khi nhận ra thân phận người có mặt trong phòng.
Ngôn Kiều Kiều liếc thấy mấy tấm bảng trên cổ họ, A1, A2, A3… "Thì ra mấy anh chính là gói A à?
Bảo sao đắt thế " Tạ Khả Giai lập tức bịt miệng cô lại, ánh mắt liếc trộm Tạ Xuyên Diên, người vừa bước vào, ánh nhìn lạnh đến mức đủ đóng băng cả người.
Cô ấy ước gì có thể độn thổ ngay tại chỗ.
Lần trước lén đưa Ngôn Kiều Kiều đi bar đã bị phạt mất hai tháng tiền tiêu vặt, lần này còn tệ hơn.
Lúc phục vụ gợi ý gói hot nhất, hai người cứ tưởng là rượu trái cây kèm đồ nhắm, nên chẳng ngần ngại mà chọn.
Ai ngờ lại gọi ra cả một nhóm trai đẹp Và… bị bắt quả tang Tính ra thì một combo như vậy đủ để cô ấy chết hai lần rồi.
Tạ Khả Giai quay sang cầu cứu Lý Mạt Bạch, nhưng người kia chỉ hờ hững liếc