cô ấy một cái, khoanh tay dựa tường xem kịch hay.
Quản lý vừa nghe nói Tạ Xuyên Diên đã xuống tầng hai, liền ba chân bốn cẳng chạy tới.
Vừa nhìn rõ tình hình trong phòng liền cúi đầu xin lỗi rối rít.
Tạ Xuyên Diên chậm rãi bước tới gần Ngôn Kiều Kiềụ Mỗi bước đi đều mang theo áp lực lạnh buốt, khiến cả căn phòng như đông cứng lại.
Tạ Khả Giai lập tức thả tay khỏi bạn mình, lặng lẽ né sang một bên.
Ngôn Kiều Kiều nhìn anh không dám tin, miệng há hốc.
Gương mặt cô bị anh ép quay về phía mình.
Cô vẫn cầm chặt micro, tay còn lại cố gắng gỡ tay anh ra.
"Buông ra Anh làm cái gì vậy?" Cô trắng trẻo xinh đẹp, da mịn màng như sứ, nhưng không có nghĩa là anh có thể tùy tiện động tay động chân Cô không cần sĩ diện chắc?
Ánh mắt anh cúi xuống, hẹp dài, sắc lạnh, ánh lên từng tia sáng như lưỡi dao.
"Gói A?" Anh đột ngột bế bổng cô ngồi lên đùi mình.
Trước mặt là một dãy đàn ông mặc vest chỉnh tề, đủ mọi phong cách.
Tạ Xuyên Diên vuốt nhẹ cằm cô, ép cô quay đầu nhìn, giọng nói khẽ vang bên tai "Bảo bối ngoan, em thích kiểu nào?" Hơi thở ấm áp cố ý lướt qua vành tai, khiến cô rùng mình.
Ngôn Kiều Kiều mím chặt môi, bị ép rúc trong lòng anh, mũi ngửi thấy mùi tuyết tùng thoang thoảng từ áo sơ mi anh đang mặc.
Cô còn đang ngơ ngẩn thì Tạ Xuyên Diên tưởng cô đang cân nhắc thật.
Đôi mắt đen sâu thẳm càng thêm nóng rực, khóa chặt lấy cô.
Không khí trong phòng bỗng chốc như lạnh thêm mấy độ.
Đôi mắt anh như muốn nuốt chửng cô sống.
Thôi thì… nhận thua đi.
"Tôi không thích ai cả." Tạ Khả Giai đang căng như dây đàn lập tức thở phào.
Nếu Ngôn Kiều Kiều lỡ miệng thêm một câu nữa thì cả hai đứa toi luôn.
"Anh buông tôi ra đi, tôi muốn về nhà." Tạ Xuyên Diên ôm cô đứng dậy, ánh mắt liếc sang Tạ Khả Giai đang rụt cổ né tránh, lạnh nhạt buông một câu "Ba tháng." Tạ Khả Giai đợi đến khi anh đi khuất mới gào lên như lợn bị chọc tiết "Á á á, ba tháng tiền tiêu vặt của tôi Tôi sống kiểu gì bây giờ?
Còn cái túi Armani, váy Gucci, dây chuyền Tiffany trong giỏ hàng của tôi thì sao?" Cô ấy ấm ức chớp chớp mắt, quay sang nhìn Lý Mạt Bạch, giọng ngọt như đường "Anh Mạt Bạch… Em biết anh là người tốt mà, anh sẽ thương em đúng không…?" Lý Mạt Bạch cười khẩy, chỉ tay về phía nhóm đàn ông còn đang đứng đó "Hỏi bọn họ xem." Mấy anh đẹp trai, có tiền, không thiếu gái bám, cần gì phải thương hại cô ấy?
Tạ Khả Giai nhìn theo bóng anh ta rời đi, lau nước mũi một cái, tức tối lẩm bẩm "Ngôn Kiều Kiều nói đúng, đàn ông quả nhiên không ai là đồ tốt cả." Sau khi lên xe, Ngôn Kiều Kiều nheo mắt lại.
Men say dâng lên khiến đầu óc cô quay cuồng, chẳng biết bị đưa đi đâụ Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô chỉ lờ mờ nhớ được môi mình bị cắn mấy lần.
Cô khẽ rên khẽ một tiếng, cau mày khó chịụ Vài giây sau, lưng được ai đó nhẹ nhàng vỗ về.
Mặt cô đỏ ửng, vùi sâu vào gối, rồi ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ say.
Tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ.
Trong đầu lóe lên một hình ảnh mơ hồ, chợt nhói lên nhưng rồi nhanh chóng tan biến.
Tạ Xuyên Diên bước vào.
Áo vest đen vắt hờ trên khuỷu tay, tóc đen lòa xòa trước trán, cong vừa đủ tạo thành một độ mềm mại hoàn hảo.
Dưới đôi lông