⬅ Trước Tiếp ➡

Khả Giai nhìn cô đang chăm chú chơi game, tiện tay gọt cho cô quả táo thứ hai.
"Kiều Kiềụ" "Hửm?" Đôi mắt Ngôn Kiều Kiều long lanh rạng rỡ.
Dù mất mấy năm ký ức nhưng kỹ năng chơi game thì vẫn vẹn nguyên.
Càng chơi càng thấy máu lửa.
"Cậu… không thích anh tớ nữa à?" Tạ Khả Giai dè dặt hỏi.
Ngôn Kiều Kiều chẳng thèm ngước mắt, chỉ "ừ" một tiếng, ngón tay đang thao tác cũng khựng lại một giây.
Trong lòng có chút nghẹn, nhưng chỉ thoáng qua là dập tắt được.
Ai mà chẳng từng yêu nhầm người thời trẻ?
May là cô còn kịp dừng lại.
Ngôn Kiều Kiều bĩu môi, suýt nữa muốn hát luôn một bài “Tình yêu không phải muốn mua là mua được… đồ đàn ông cặn bã tránh xa ra, buông tha cho tình yêu của tôi đi ” Tạ Khả Giai không ngờ cô nghiêm túc đến vậy, vội vàng nói "Hồi trước cậu mê anh tớ lắm cơ mà, cũng tại cái vụ mất trí chết tiệt này làm mấy cảm xúc của cậu bay sạch rồi " Ngôn Kiều Kiều hừ nhẹ "Trí nhớ của tớ dừng lại ở năm 18 tuổi.
Tớ còn nhớ hồi 16 đã bắt đầu theo đuổi Tạ Xuyên Diên rồi, chắc là có thích thật.
Nhưng giờ nghĩ lại rồi, yêu đương sao bằng kiếm tiền được chứ." "Tớ năm nay bao nhiêu rồi ấy nhỉ?" Tạ Khả Giai "Còn ba tháng nữa là tròn 22." Ngôn Kiều Kiều "Anh cậu thì?" Tạ Khả Giai "27." Ngôn Kiều Kiều gật gù "Hơn tớ 5 tuổi, sắp 30 đến nơi rồi.
Gã đàn ông già đầu như vậy mà còn muốn ăn cỏ non trên đồng xanh như tớ á?
Mơ đi " Tạ Khả Giai im lặng hai giây rồi nói "Lúc trước chẳng phải cậu còn nói tuổi tác không thành vấn đề à?
Người lớn tuổi mới có cảm giác an toàn cơ mà." Ngôn Kiều Kiều vừa hạ gục được mạng đầu tiên trong game, vàng tăng vùn vụt, cô vui vẻ lắc đầu lắc cổ, "Hồi đó trẻ trâu mà, giờ phải kịp thời dừng lỗ, không thể để vỡ vốn.
Tương lai bản tiểu thư nhất định sẽ nắm trong tay cả giang sơn giàu sang vô đối " Tạ Khả Giai mím môi, không nỡ nhìn cô tiếp tục mơ mộng giữa ban ngày "Nhưng cậu còn chưa qua được bài luận tốt nghiệp đấy." "Giáo sư Lưu nói nếu cậu trượt thêm lần nữa sẽ phải học lại một năm." Ngôn Kiều Kiều nhíu mày, tâm trạng chơi game cũng bay biến “Nhưng tớ mất trí nhớ rồi mà, hiện tại tớ chỉ mới 18 tuổi, sao mà viết nổi bài luận tốt nghiệp chứ?" "Có nhiều người phải học lại không?" Tạ Khả Giai đáp "Khó nói." Ngôn Kiều Kiều "Ý cậu là sao?" Tạ Khả Giai "Nếu cậu phải học lại thì sẽ trở thành huyền thoại của đại học A, vì từ trước đến nay chưa từng có ai rớt kiểu đó." Ngôn Kiều Kiều "…" … Bãi đậu xe.
Chiếc Maybach màu bạc bật đèn khẩn cấp lấp lóe, Tạ Xuyên Diên lặng lẽ nhìn chiếc túi bị trả lại nằm bên ghế phụ.
Ánh đèn phản chiếu mờ mờ lên hàng mi, trong xe tĩnh lặng đến nín thở.
Trợ lý Hách nín thở không dám ho một tiếng, chỉ dám len lén nhìn sắc mặt anh qua gương chiếu hậụ Tạ Xuyên Diên hừ lạnh một tiếng, sống mũi cao thẳng khẽ rung, tay nới hai nút áo sơ mi, chân bắt chéo, giọng lãnh đạm vang lên "Tra nam?
Là ý gì?" Tay trợ lý Hách cứng lại trên vô lăng, phân vân không biết có nên giải thích không.
"Là cách gọi của mạng xã hội, dùng để chỉ loại đàn ông thích đùa giỡn tình cảm người khác." Trong đầu anh lập tức vang lên tiếng "hủy hôn" lanh lảnh của Ngôn Kiều Kiều, ánh mắt trầm xuống vài phần.
"Váy cưới


⬅ Trước Tiếp ➡