dọa cho sợ rồi.
Không chỉ cô, chính ông cũng bị khí thế bức người của Tạ Xuyên Diên làm cho đứng tim.
Bảo sao anh có thể tung hoành thương trường, vốn dĩ đã sinh ra với khí chất của một vị vua.
Nghĩ đến Tạ Xuyên Diên, ngữ điệu của Ngôn Kiều Kiều dù vẫn cố tỏ ra kiên quyết nhưng rõ ràng đã yếu đi nhiềụ Cô chu môi, hậm hực nói "Con muốn huỷ hôn." Nét mặt có phần chột dạ, không còn ngạo nghễ như lúc trước.
Thấy cô như vậy, Tạ Khả Giai không nhịn được bật cười.
Ngôn Kiều Kiều lườm cô ấy một cái, quay đầu tiếp tục ra vẻ đáng thương "Cậu nhìn thấy không, ban nãy anh ta dữ tợn như vậy, tớ bị doạ sợ rồi Nếu sau này cưới nhau mà bị bạo lực gia đình thì sao?
Huhu…" "Cốc cốc." Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên khiến Ngôn Kiều Kiều giật bắn mình, suýt nữa nhảy bật khỏi giường.
Cô còn tưởng Tạ Xuyên Diên quay lại, tim suýt nhảy khỏi lồng ngực.
Nhưng khi nhìn rõ người tới, cô mới thở phào.
Trợ lý Hách nhẹ giọng ho một tiếng, đặt mấy chiếc túi hàng hiệu lên bàn "Cô Ngôn, đây là quà tổng giám đốc Tạ mang về nước tặng cô." Ánh mắt Ngôn Kiều Kiều lập tức dính chặt vào đống túi xách tinh xảo đẹp mắt, cổ họng nuốt khan một cái.
Nhưng nhớ đến người tặng là Tạ Xuyên Diên, cô cắn răng "Tôi không cần." "Không thích, xấu chết đi được." Tạ Khả Giai ở bên cạnh âm thầm bái phục trình nói dối không chớp mắt của cô, thầm vỗ tay cổ vũ trong lòng.
Thế là, Ngôn Kiều Kiều đã phải trả giá cho sự cứng miệng của mình, cô trơ mắt nhìn mấy chiếc túi xinh đẹp kia bị đưa đi xa dần, cho đến khi khuất hẳn.
Cô ôm lấy cánh tay của Ngôn Phong, vờ vĩnh khóc nức nở, nhưng đến cuối cùng, nghĩ đến mấy chiếc túi mất không, tiếng khóc của cô lại mang theo mấy phần chân thật.
"Huhu… huỷ hôn " Ngôn Phong cúi đầu nhìn cô, bất lực thở dài "Kiều Kiều, con đã mất ký ức của đoạn thời gian hơn ba năm, nhưng suốt thời gian đó con thích Xuyên Diên thế nào, mọi người ai cũng thấy rõ." "Năm nhất đại học, con cứ nằng nặc đòi đính hôn với nó, cha cũng chiều theo.
Giờ con còn một tháng nữa là tốt nghiệp, ban đầu nói xong đại học sẽ kết hôn, giờ lại đòi huỷ, con bảo Tạ gia biết nghĩ sao?" Ngôn Kiều Kiều chớp mắt "Nhưng con không muốn lấy anh ta nữa." Nghĩ tới cái kết trong quyển sách kia, cô vẫn thấy quá nực cười.
Cô quen Tạ Xuyên Diên từ năm lớp 10, chỉ vì mê nhan sắc nên đeo bám suốt một năm mới "tóm" được người ta.
Đúng là trong truyện có viết cô đính hôn với Tạ Xuyên Diên vào năm nhất, nhưng đám cưới mãi đến vài năm sau mới tổ chức.
Ai biết được có phải anh cố tình chờ nữ chính xuất hiện không?
Tóm lại, cô không muốn làm con rối trong truyện, càng không muốn dẫm lên vết xe đổ thêm lần nữa.
Một tia sáng loé lên trong đầu cô hay là… tìm cho ra “ánh trăng sáng" trong truyền thuyết kia, công khai cô ta Như vậy thì Tạ Xuyên Diên chắc chắn sẽ không ép cô cưới nữa, mà cô thì vừa vặn có thể rút lui trong tư thế "nạn nhân".
Ý tưởng này càng nghĩ càng thấy tuyệt.
Ngôn Kiều Kiều cười đến không giấu nổi, buông tay Ngôn Phong ra, ngoan ngoãn ngồi chờ y tá đến truyền nước.
Cuộc hôn nhân này, cô quyết phải huỷ cho bằng được Ngôn Phong còn có mấy cuộc họp cần xử lý nên rời đi trước, gọi dì Lý trong nhà tới chăm sóc Ngôn Kiều Kiềụ Tạ