Một giờ học kiến thức mới, một giờ luyện tập, nửa giờ nhìn lại, nửa giờ nghỉ ngơi, học toán lý hóa hết mười hai tiếng, mỗi môn hết ba tiếng.
Mà ngữ văn và Tiếng Anh lại chỉ mất năm mươi phút, mỗi môn không tốn đến nửa giờ.
Không biết đèn bàn được mở lên từ khi nào, ánh sáng màu vàng mông lung bao trùm hai người, từng tầng đều là màu vàng rực.
Khi đang học bảo mẫu có đến một lần để đưa cơm trưa.
Nháy mắt đã đến chạng vạng bảy giờ tối, Lê Kiều khó khăn đóng lại sách luyện tập hóa, sau khi thở phào một hơi thì cô cực kỳ tùy ý duỗi người không để ý mà nói.
“Những kiến thức cơ bản đều đã được trải vuốt xong, có thể nhớ nhiều thì nhiều, nhớ ít thì ít, không cần cưỡng bách bản thân.
Mà sau khi nhìn thấy động tác duỗi người của Lê Kiều, mắt của Quý Thần Hi lại đen hơn lần nữa. Vòng eo của học sinh nữ lộ rõ, cặp đùi trắng nõn như ẩn như hiện. Quý Thần Hi nhớ đến bản thân mình còn xé qυầи ɭóŧ của cô giáo, tiểu huyệt của Lê Kiều giờ phút này dán trên ghế không được che lấp, trong đầu Quý Thần Hi ngay lập tức dâng lên một cảm giác khác thường.
Giây phút khi Lê Kiều đứng lên, thịt non và ghế ngồi kéo ra một khoảng cách nhất định phát ra loại âm thanh đáng xấu hổ, đã lâu không được kết hợp với không khí.
Tuy rằng âm thanh nhỏ nhẹ nhưng khuôn mặt đỏ hồng và xương quai xanh che kín dấu hôn của Lê Kiều vẫn khiến người khác miên man bất định.
Mặt cô đỏ lên một chút nói sang chuyện khác.
“Em có dùng gmail không? Đến tối tôi sẽ chỉnh lại khái niệm cơ sở và bài tập gửi cho e, củng cố lại nội dung bài giảng hôm nay một chút.”
Quý Thần Hi vẫn không mặn không nhạt nhìn chằm chằm Lê Kiều vài giây, cậu không nhúc nhích tựa như một pho tượng điêu khắc.
Đến khi Lê Kiều cho rằng mình sẽ không nhận được câu trả lời, thì một bàn tay thon dài có khớp xương rõ ràng đè lên giáo án của cô, sau đó viết lên chỗ trống một hàng chữ tiếng Anh.
Chữ viết màu đen chưa khô tiêu sái hữu lực, tuấn dật trác tuyệt.
Khi đi xuống lầu thì bên ngoài cửa sổ phòng khách trời đã tối sầm lại, đè tường cũng đã được bật lên. Lê Kiều vội va rời đi. Đại sảnh to rộng truyền đến âm thanh nói chuyện, TV được mở ra, người giúp việc bận rộn qua lại, nếu cô không đoán sai thì chắc là cha mẹ Quý Thần Hi đã về nhà.
Trong quá trình đi thang cuốn lòng cô luôn run sợ, giống như chỉ cần vô ý để làn váy bay lên thì tất cả mọi người sẽ phát hiện ra, gia sư dạy kèm trước mắt nhìn thì thanh thuần nhưng lại không mặc gì bên trong váy, hoa huyệt đã sớm bại lộ trong khí, nước da^ʍ chảy ra bên ngoài.
“A, đây chắc là gia sư mới đến đúng không?”
Cha Quý liếc mắt một cái thì đã phát hiện ra Lê Kiều, ông ấy buông điều khiển từ xa ra rồi hiền từ chào hỏi.
Mà mẹ Quý hình như đã sớm quen với việc giáo viên xa lạ xuất hiện trong nhà, bà ấy vẫn chải chuốt lại móng tay không dừng lại một chút nào.
Có cái gì mà chào hỏi?
Dù sao thì chắc cũng căng không được mấy ngày đi. Bây giờ, một đám người này nhìn như cung cung kính, nếu không phải vì tiền thì chắc ai cũng tránh xa con trai bà ấy ba thước đi?
Lê Kiều thẹn thùng cười chào hai người rồi ôm giáo án rời khỏi nhà họ Quý. Cô trở về nhà tắm nước ấm, sau đó mặc một cái váy ngủ trả lời những tin nhắn hôm nay mà mình chưa kịp gửi đi.