Lê Kiều dạy cho Quý Thần Hi chương này một lần, tất cả nội dung mở rộng tăng mạnh cậu đều làm đúng hết, những nơi làm sai thuộc về những kiến thức khác.
Lê Kiều còn chưa giảng qua những phần đó, Quý Thần Hi không biết cũng bình thường, cô cau mày nhìn chằm chằm sách luyện tập, bộ dáng quá mức nghiêm túc khiến ánh mắt của Quý Thần Hi cũng co quắp bất an, cậu cho rằng mình làm sai quá nhiều.
“Cô…Ơi?”
Nghe được giọng nói nam tính vang lên từ bên cạnh, đầu tiên là Lê Kiều hoảng sợ sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên, cô dùng ánh mắt không dám tin tưởng thẳng tắp đối diện với đôi mắt thanh đạm u ám của thiếu niên.
Bởi vì lâu không nói chuyện nên giọng nói của Quý Thần Hi hơi khàn, mà trong chất giọng khàn khàn đó còn mang theo một chút mát lạnh thong thả lạnh lẽo, cho đến khi nói đến chữ cuối cùng, thì giọng nói của cậu mới như suốt nước chảy qua phiến đá xanh, dễ nghe lại mang theo hương vị đặc biệt của thiếu niên.
Lê Kiều ngẩn người rồi, sau đó cô quay người giấu đi ánh mắt kinh diễm rồi dùng ngón tay lật sang trang giấy tiếp theo.
“này không có vấn đề gì.”
Lại không nghĩ rằng thiếu hiếm thấy nhíu mày, Quý Thần Hi cố chấp rút sách luyện tập ra lật lại trang trước, rồi chỉ vào dòng chữ cuối cùng của đề mục mình không làm được.
Giọng nói của Quý Thần Hi có chút rầu rĩ.
“Vì sao ở đây lại có lực ma sát tĩnh?”
Lê Kiều ngẩn người, sau đó cô bừng tỉnh nhớ đến kiến thức mà mình đã nói quá: Lực ma sát tĩnh luôn vận động trái ngược với vận động tương đối của vật thể.
Lấy lại sách luyện tập thì thấy bài tập tốc độ đều khi ô tô chuyển động ly tâm.
“Khi vật thể nhanh chóng chuyển động thì hương của lực ma sát hẳn là chỉ về tâm Quý đạo…Nếu là chuyển động tròn thì là hướng tâm.”
Lê Kiều học đại học năm hai, đã hai năm không chạm vào sách vật lí, đã sớm không thuần thục như lúc trước, hơn nữa cô còn không học sư phạm, khi giảng bài đương nhiên không đủ tinh tế, khó tránh khỏi việc để sót kiến thức.
Mà cái lỗ hổng này vừa lúc bị Quý Thần Hi nắm đến, đúng thật là có chút xấu hổ.
Con ngươi màu đen của Quý Thần Hi tinh lượng thấu triệt, vẻ mặt nghiên cứu tìm tòi mang theo một chút bi thương, giống như là đã chịu sự lừa gạt nào đó.
Lê Kiều đưa tay lên sờ mũi, giọng nói có chút chột dạ, dịch tập đề vật lí ra rồi mở sách giáo khoa.
“Không nói cái này nữa, hôm nay chúng ta học toán học.”
Quý Thần Hi ngồi một bên yên lặng nghe, hình như cậu cũng đã tiến vào trạng thái. Không biết là nghe thấy được cái gì, thiếu niên từ trước đến nay luôn im lặng đột nhiên mở miệng hỏi.
“Số nguyên tố là cái gì?”
Lê Kiều ngừng một chút trả lời vấn đề mà câu thắc mắc.
“Số nguyên tố là số chỉ chia hết cho một và bản thân nó.”
Được, một câu trả lời hoàn mỹ.
Sau khi nghe được Quý Thần Hi vẫn không động bút viết luyện tập mà cậu lại nghiêng đầu nhìn vào hai mắt của Lê Kiều. Tròng mắt tối tăm thâm thúy của thiếu niên bất động thanh sắc xoay chuyển, giống như một người máy không có tình cảm, sau khi im lặng một lúc lâu mới mở miệng hỏi tiếp.
“Vậy…Chia cho chính nó là cái gì?”
Lê Kiều:
“…”
Cô bất đắc dĩ đành phải giảng ngọn nguồn lại từ đầu cho cậu nghe. Suốt một ngày cộng thêm một buổi tối, Lê Kiều dùng hơn một nửa thời gian để giải thích các định nghĩa và công thức cơ sở cho Quý Thần Hi nghe.