Sầm Kỳ nhìn Từ Phong Thụy, Từ Phong Thụy đưa điện thoại cho anh, nghiêm túc nói: "Cậu tự xem đi."
Lúc nghe tin không tìm thấy người, Trần Kha lập tức liên hệ xin trích xuất camera, may mà camera không có góc chết, ở một góc nhỏ hẻo lánh trong bãi đỗ xe chung cư, thấy được bóng dáng Nguyễn Yếm đi về nhà.
Buổi tối lúc 10 giờ 22 phút, cô đi ngang qua bãi đỗ xe, bị một người đàn ông chặn lại, hai người không biết đã nói gì, Nguyễn Yếm đi theo hắn ta khoảng chừng năm sáu mét, đột nhiên dừng lại quay đầu chạy, tiếp theo đó một người đàn ông khác bước tới, lấy khăn che lại miệng cô, kéo cô lên xe.
Nguyễn Yếm kịch liệt phản kháng, lấy tay đẩy, lấy chân đá, nhưng cô khó lòng chống lại sức lực của hai người đàn ông trưởng thành, vẫn bị kéo vào chiếc xe Skoda màu trắng.
*Xe Skoda
Kỷ Cảnh Thù quên luôn cách hô hấp, đại não phản ứng một hồi mới xử lý được thông tin: "Cô ấy bị bắt cóc rồi."
Anh lặp đi lặp lại câu nói, tay chân lạnh ngắt, vẫn cố gắng gượng dậy, Từ Phong Thụy sợ bệnh tình của anh chuyển biến xấu, nhanh chóng giữ anh lại: "Đừng lo lắng, đã báo cảnh sát rồi, Trần Kha đã làm đơn trình báo, hiện tại cảnh sát đang điều tra."
"Đây không phải là chuyện sốt ruột hay không sốt ruột." Kỷ Cảnh Thù hất tay cậu ấy ra, nhưng cơ thể anh mềm nhũn không có sức, mặc dù anh nói nhanh, nhưng lời nói lại ngắt quãng, "Chuyện này xảy ra vào ngày hôm qua, cách thời điểm hiện tại cũng gần 24 giờ đồng hồ, nếu là một vụ bắt cóc thì lẽ ra mình đã nhận được tin nhắn tống tiền từ lâu rồi..mình, không chừng tình huống còn tồi tệ hơn thế, bây giờ mình không còn thời gian để suy nghĩ về điều gì khác, mình phải đến cục cảnh sát, mèo con của mình đi lạc mất rồi, mình phải đi tìm mèo của mình."
Cậu có nuôi mèo sao?
Từ Phong Thụy hoài nghi anh gặp chướng ngại giao tiếp, thấy anh sắp ngã mà giật cả mình: "Cậu như thế này làm sao mình yên tâm để cậu đi?"
"Để mình đi." Kỷ Cảnh Thù hất tay cậu ấy ra, có thể nhìn thấy sự nôn nóng trong mắt anh, nghiến chặt răng kiềm chế sự nóng nảy của mình: "Buông mình ra, mình không muốn đánh nhau với cậu!
Được rồi, lại kích động rồi.
Sầm Kỳ phớt lờ sát khí đằng đằng của anh, thử nói lý với anh: "Vậy thì bọn mình đi cùng cậu, như vậy bọn mình mới có thể yên tâm, cũng để em Nguyễn yên tâm."
Cậu ấy nhắc tới Nguyễn Yếm, Kỷ Cảnh Thù lại thay đổi ý định: "Không được, mình không thể đi, Yếm Yếm trở về không thấy mình thì phải làm sao?"
Từ Phong Thụy dứt khoát không nói nữa.
Kỷ Cảnh Thù biết bọn họ vẫn sẽ ngăn cản anh, thuốc tiếp tục phát huy tác dụng, chứng rối loạn lo âu của anh cũng dần dần bình ổn, anh nằm trên giường bước vào giai đoạn mệt mỏi cực kỳ quen thuộc, ngay cả việc nói chuyện cũng lười, trừng mắt nhìn trần nhà một hồi lâu: "Các cậu đi về trước đi, ngày mai còn phải đi làm."
Kỷ Cảnh Thù phải dùng hết toàn bộ sức lực để nói ra câu này, trong đầu anh trống rỗng, anh cuộn người lại, hai người bên cạnh có nói gì anh cũng không nghe thấy.
Sầm Kỳ ở bên cạnh thở dài: "Xin nghỉ phép đi, trạng thái này của cậu ấy làm sao có thể đi làm, cùng lắm thì cùng nhau trừ tiền lương."
"Em Nguyễn thì sao?"