⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Mạt nhìn ra thấy bên mình đều là những cửa hàng có tượng Phật cao lớn ngang người, trên bảng hiệu còn in hình những dịch vụ massage dành cho phụ nữ. Cô đoán đó là các tiệm massage kiểu Thái.
Trong khi đó, bên phía Chu Cẩn Nghiêu hoàn toàn ngược lại. Cả con phố là một khu ẩm thực sôi động, người qua lại tấp nập, phía trước không xa hình như còn là một khu chợ lớn.
Chu Cẩn Nghiêu nhìn Hạ Mạt phấn khích nhìn ngó xung quanh, đôi lúc còn len lén nhìn về phía anh khóe môi bất giác cong lên. Anh dừng xe, cánh tay dài vươn ra ôm lấy cô, chỉ dùng một tay đã dễ dàng cố định thiếu nữ ngồi trên đùi mình.
Chu Cẩn Nghiêu hạ cửa kính xuống, luồng khí nóng ẩm ùa vào, thổi tung mái tóc dài xõa trước ngực Hạ Mạt ra phía saụ
Hạ Mạt xấu hổ tột cùng. Phía dưới cô hoàn toàn không mặc gì, giờ lại dạng chân ngồi trên người đàn ông, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của anh.
Cánh tay trái Chu Cẩn Nghiêu tùy ý đặt ở mép cửa sổ xe, tay kia ôm eo Hạ Mạt, khiến hai người gần như không còn khoảng cách.
“Muốn ăn ở đâu?” Anh hỏi.
Hạ Mạt lớn lên ở miền Bắc, mấy ngày qua sống trong căn biệt thự kia, mỗi ngày người giúp việc đều mang cơm và cháo cho cô, ba bữa chẳng thay đổi. Cho nên vừa rồi lúc ra khỏi cửa, Chu Cẩn Nghiêu hỏi cô muốn ăn gì, Hạ Mạt vô thức trả lời muốn ăn mì. Nhưng giờ nhìn những món ăn Thái Lan đa dạng đầy hấp dẫn ngoài kia, cô bỗng dưng không biết chọn món gì.
Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chần chừ đáp "Đều nghe anh, Chu tiên sinh.”
Chu Cẩn Nghiêu nhướng mày, tới nơi này đã vài ngày.
Nhưng Hạ Mạt về cơ bản không chủ động nói chuyện với anh, cho dù là có nói chuyện, cũng sẽ nhỏ giọng gọi anh là "Chu tiên sinh".
Không nghe thấy Chu Cẩn Nghiêu nói gì, Hạ Mạt ngước mắt, có chút mờ mịt nhìn anh.
“Em vừa gọi tôi là gì?”
“...Chụ.. Chu tiên sinh...”
Chu Cẩn Nghiêu cười nhạt, cảm thấy đúng là mình không nên bận tâm đến cách xưng hô thì hơn. Anh đóng cửa kính xe lại, cong mắt nhìn cô “Thế em đoán xem, bây giờ tôi muốn ăn gì?”
Hạ Mạt ngẩng đầu, không chống lại được ánh mắt nóng rực của anh, tim đập càng nhanh hơn.
Cảm giác này phần lớn là vì cô có nỗi sợ hãi khi đối mặt với người đàn ông này, phần còn lại là quẫn bách khi nhận ra anh đang hỏi gì.
Hứa hẹn trước đó hình như đều sắp bị anh vứt ra sau đầu rồi.
Chu Cẩn Nghiêu không nhiều lời, anh vươn tay giữ khuôn mặt Hạ Mạt, trong ánh mắt quẫn bách của cô, đầu ngón tay anh chậm rãi lướt qua đôi môi mềm mại rồi từ từ cúi người xuống.
Đôi tai nhỏ nhắn phiếm hồng bị người đàn ông ngậm lấy, Hạ Mạt chịu không nổi, khẽ thốt lên "Đừng...”
Cô đẩy nhẹ, muốn ngăn bàn tay anh đang dần trượt xuống.
Nhưng Chu Cẩn Nghiêu không hề dừng lại.
Anh buông vành tai mềm mại ra, cúi đầu vén váy cô lên.
“Em xem...” Chu Cẩn Nghiêu ý cười ôn hòa.
Hạ Mạt nhìn theo ánh mắt anh, rồi cũng cúi xuống. Đúng là không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái cô đã xấu hổ đến mức chỉ muốn ngay lập tức đưa tay lên che mắt anh lại.
Tâm tình của Chu Cẩn Nghiêu lúc này thật sự rất tốt, anh còn thấp giọng trêu chọc bên tai cô “Muốn không?”
Hai chữ này vừa như kéo lại một chút lý trí còn sót lại trong đầu Hạ Mạt, cũng vừa như đánh tan cô, cô nghiêng đầu sang một bên, lúng túng nói “Đừng... đừng ở bên ngoài...”
Đáp án của cô đương nhiên không phải là đáp án anh muốn nghe, anh hôn cô, trong lúc cố ý còn hơi dùng sức cắn cô một cái.
"Ưm..." Hạ Mạt rõ ràng chống đỡ không nổi, nhưng cũng không dám kháng cự.
Chỉ chốc lát sau, thân xe đen kịt bắt đầu lắc lư ở cửa phố xá sầm uất đông người.
Khi cảm xúc lên đến đỉnh điểm, Chu Cẩn Nghiêu bỗng xoay người Hạ Mạt lại, làm cô phải dùng cả hai tay bám lên vô lăng để giữ thăng bằng.
⬅ Trước Tiếp ➡