Thang Giai Hủy cười tươi chạy khỏi phòng, thời gian không còn nhiều, cô bé cần chuẩn bị kỹ cho buổi tiệc ngày mai.
Trước khi đi, Thanh Giai Thủy còn chu đáo đóng cửa lại giúp.
Trong phòng trở về yên tĩnh. Tầm mắt Chu Cẩn Nghiêu rơi xuống cổ áo của Hạ Mạt, nơi đang hơi mở ra, da thịt trắng như tuyết trên ngực cô theo hô hấp mà lên xuống, lần nữa khiến trong lòng anh dâng lên cảm giác bức bối khó tả.
Anh xoay người, tự rót cho mình một ly nước. Yết hầu nam tính nhấp nhô, chỉ vài ngụm đã uống cạn.
Chu Cẩn Nghiêu không lại gần Hạ Mạt nữa. Anh nhận ra, chỉ cần ở gần cô gái mềm mại này lâu thêm, cảm giác bức bối trong lòng anh sẽ bị khuếch đại không ngừng.
Anh có chút khinh thường chính mình. Không ngờ, sau lần vô tình kia, anh lại giống như một cậu trai trẻ chưa trải đời, không bao giờ cảm thấy đủ.
Những ngày gần đây, Chu Cẩn Nghiêu cố tình giảm bớt thời gian ở bên Hạ Mạt vào ban ngày, chính là mong rằng mình có thể lấy lại trạng thái bình thường như trước.
Nhưng điều anh không ngờ là, dù cho có làm gì đi nữa thì hình ảnh thiếu nữ đêm đó khóc lóc nức nở, cơ thể lại giống như con rắn quyến rũ quấn lấy anh vẫn cứ hiện lên trong đầụ
Tầm mắt Chu Cẩn Nghiêu cuối cùng vẫn không tự chủ được mà dừng lại trên người Hạ Mạt. Cô ngồi bên mép giường, khoác chiếc áo khoác màu xám tro của anh, làm thân hình vốn gầy nhỏ càng thêm mảnh mai, yếu ớt hơn.
Cô thật sự quá gầy, bảo sao đêm đó không chịu nổi anh.
Nghĩ tới chuyện Phụng Cát vẫn luôn lét lút theo dõi, anh thở dài trong lòng, chân đã cất bước đi tới chỗ thiếu nữ.
Anh tự nhiên ôm lấy Hạ Mạt, đi xuống dưới lầụ
Hạ Mạt không biết anh muốn đưa cô đi nơi đâu, nhưng cô không dám phản kháng, chỉ có thể nhát gan nói "Chu tiên sinh... tôi, tôi có thể tự đi...”
Chu Cẩn Nghiêu cụp mắt nhìn thiếu nữ trong lòng, hỏi ngược lại “Không khó chịu nữa à?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Hạ Mạt ngơ ngác. Chờ cô kịp hiểu ra anh đang nói đến chỗ nào, khuôn mặt cô lập tức đỏ bừng.
Anh bật cười, ánh mắt rời khỏi gương mặt đỏ ửng của cô.
“Đưa em ra ngoài ăn. Muốn ăn gì?”
Hạ Mạt không ngờ cơ hội ra ngoài lại đến nhanh như vậy. Cô vô thức nhìn vào yết hầu nổi bật của người đàn ông, lí nhí đáp “Muốn, muốn ăn mì…”
Chu Cẩn Nghiêu cười không nói gì thêm, một đường ôm Hạ Mạt vào trong xe.
Mùa hè ở Thái Lan, vừa ngột ngạt vừa nóng bức.
Chỉ là cách không xa vài bước đường, Hạ Mạt đã cảm thấy cả người giống như là bị nhốt ở trong một gian xông hơi thật lớn.
Chu Cẩn Nghiêu bật điều hòa, tiện tay chỉnh lại chiếc áo khoác đang trễ trên vai Hạ Mạt.
Mãi đến khi ngồi xuống ghế da, Hạ Mạt mới nhận ra mình hoàn toàn không mặc gì ở phía dưới.
Chu Cẩn Nghiêu đương nhiên biết việc này, vừa rồi anh vừa ôm Hạ Mạt đã phát hiện ra cô đang "trống trơn". Vì vậy, cánh tay anh luôn giữ chặt vạt váy, tránh cho làn gió nào đó thổi tới.
Vừa rồi trong một thoáng ý nghĩ, Chu Cẩn Nghiêu đã đưa ra một quyết định, một quyết định mà có thể sẽ khiến toàn bộ kế hoạch của anh về sau thay đổi.
Anh nhìn Hạ Mạt, nhớ đến việc đã đồng ý tham gia bữa tiệc của Thang Giai Hủy, anh nói "Lát nữa ăn xong tôi đưa em đi mua quần áo."
Xe bắt đầu lăn bánh chạy trên đường.
Đã rất nhiều ngày Hạ Mạt không nhìn thấy nhiều người như vậy.
Qua cửa sổ xe, cô ngắm nhìn những người dân thong dong bước đi, sống trong nhịp sống chậm rãi của nơi đây, cùng những người bán hàng da ngăm đội mũ rộng lớn, đang rao bán dưới ánh mặt trời. Cảm giác ngột ngạt trong lòng dần được xoa dịu bởi những khung cảnh sống động này, cô cảm thấy mình như được sống trở lại.
Hạ Mạt bắt đầu lạc quan nghĩ. Đúng vậy, chỉ cần cô còn sống thì vẫn còn hy vọng.
Xe rẽ qua một góc phố.