Tên nha dịch gầy nhìn chằm chằm Hứa Huyên Thảo, cả kinh: "Đại nhân, chính là nàng khiến Bàn Bàn bị thương!"
Hứa Huyên Thảo nhíu mày nói: "Ta không tùy tiện làm dân thường bị thương, là hắn muốn động tay động chân."
Vào ngay thời khắc Hứa Huyên Thảo xuất hiện, hai con ngươi xinh đẹp của Lâm Huyền Xu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng, đôi môi mỏng hơi mấp máy.
Bỗng nhiên, hắn nhanh chóng vọt tới chỗ Hứa Huyên Thảo, mạnh mẽ túm chặt cánh tay nàng.
"Nàng, tháo bịt mắt xuống, để ta nhìn xem.."
Hứa Huyên Thảo bị một nam nhân xa lạ túm chặt tay, đề phòng hất tay hắn ra.
Lâm Huyền Xu biết mình đi quá giới hạn, thoáng bình tĩnh lại, vẫn không chớp mắt nhìn Hứa Huyên Thảo, hận không thể tự mình kéo bịt mắt xuống để xem rõ ràng.
Bọn nha dịch vây quanh như xem kịch vui, đây là lần đầu tiên nhìn thấy Lâm đại nhân oai phong lẫm liệt bối rối, chẳng lẽ đại nhân nhìn trúng tiểu nương tử này à?
Hứa Huyên Thảo tháo thẻ bài của môn phái xuống, để ra trước mặt mọi người: "Ta là đệ tử Hứa Huyên Thảo được Phái Quy Vân phái tới, đặc biệt đến để phối hợp với quan nha điều tra sự kiện thảm sát liên hoàn ở phủ Lâm An."
Phái Quy Vân là chính phái, tận sức với sứ mệnh trừ yêu, không bàn mà hợp với tôn chỉ bảo vệ bá tánh của quan phủ, cho nên thỉnh thoảng cũng liên minh hợp tác.
Lâm Huyền Xu lặp lại tên nàng: "Ngươi tên Hứa Huyên Thảo, họ hứa ư?"
Hứa Huyên Thảo: ".."
Liễu sư gia nghẹn cười vây xem một lúc lâu, gằn giọng nghiêm mặt nói: "Thì ra Hứa cô nương là người trong Phái Quy Vân, mời vào mời vào!"
Hứa Huyên Thảo đi theo Liễu sư gia vào nội đường, ngồi trên ghế dành cho khách quý, cảm thấy bên cạnh có một người nặng nề ngồi xuống.
Hứa Huyên Thảo đoán được đây là ai, lông tơ sau cổ cũng dựng lên, có một cảm giác muốn lập tức nhảy ra khỏi ghế.
Liễu sư gia phát hiện Lâm đại nhân không ngồi vào chủ vị ở tiền đường, trái lại còn đến gần chỗ Hứa Huyên Thảo, đôi mắt còn nhìn chằm chằm vào cô nương nhà người ta, đến mức khiến Liễu sư gia ngượng ngùng.
Hứa Huyên Thảo nói: "Lần này sư môn phái ta tới là để phối hợp với nha môn điều tra những sự kiện diệt môn gần đây."
Ở đại đường hơn mười nam nhân to lớn, thấy dung mạo xinh đẹp như hoa của Hứa Huyên Thảo thì ai cũng lộ ra vẻ mặt khó có thể tin được.
Liễu sư gia rất nghi hoặc: "Chỉ có một mình ngươi sao?"
Hứa Huyên Thảo gật đầu: "Đúng vậy."
Lâm Huyền Xu nói: "Không được, chỉ có một cô nương như nàng, không thể để nàng tự tìm nguy hiểm được."
"Sư phụ ta hoài nghi án giết người là hiến tế yêu ma. Ta đã học đạo pháp ở sư môn, không hề đùa giỡn khi nói đối phó bọn chúng."
Cho tới tận hôm nay, Hứa Huyên Thảo chỉ ăn hành khi đánh với thanh xà, thế nhưng lần đó còn là vì nàng quá mức khinh địch, chưa hiểu rõ về xà yêu, độc của thanh xà yêu không phải kịch độc bình thường, thế nên mới phạm sai lầm bị độc rắn phun vào mắt.
Tên nha dịch béo vừa bị đánh không khỏi nói thầm: "Hai mắt của ngươi đã không thấy đường rồi thì trừ yêu như thế nào?
Hứa Huyên Thảo nói: "Mấy ngày nữa là ta có thể tháo bịt mắt xuống."
Lâm Huyền Xu nghe vậy thì mặt giãn ra, lộ một nụ cười, xán lạn như ánh mặt trời: "Mắt của nàng tốt quá."