⬅ Trước Tiếp ➡
Là đệ tử Phái Quy Vân, đồ đệ đứng đầu của chưởng môn, là một binh khí hình người sống, cũng bởi vì tài năng quá rõ ràng nên nàng khiến không ít đồng môn ghen ghét.
Ngoại trừ sư phụ và sư thúc, ít khi nào nàng gần gũi với người khác, hết việc này đến việc khác, luôn luôn giữ một khoảng cách nhất định.
Bạch Tự Cẩn im lặng một lúc lâu sau, đột nhiên hỏi: "Có phải hành vi của ta khiến ngươi không thích, hay là có chỗ nào đó không đúng không?"
Hứa Huyên Thảo lắc đầu: "Không có."
"Vậy là được rồi." Bạch Tự Cẩn cười tỏa sáng: "Ta cũng không cảm thấy có nơi nào không tốt, không bằng cứ tiếp tục ở chung như vậy đi?"
Hứa Huyên Thảo không ngờ hắn sẽ nói như vậy nên thoáng chốc cũng không biết nên trả lời như thế nào.
Chỉ chốc lát, xe ngựa đã đến bên ngoài cửa quan phủ.
Bạch Tự Cẩn đỡ Hứa Huyên Thảo xuống xe, thấp giọng nói: "Ngươi vào đi, ta chờ ngươi ở bên ngoài."
Hứa Huyên Thảo gật gật đầu, dùng Kiếm Thái Hư dẫn đường, nhảy lên bậc thang của nha môn.
Tuy rằng mắt không thể thấy nhưng vẫn có thể cảm nhận được, ánh mắt của người nọ không chút xê dịch, chỉ nhìn vào bóng lưng của nàng
Hứa Huyên Thảo đè chặt chút cảm xúc khác thường xẹt qua trong lòng, bước nhanh vào cổng quan phủ.
Đi vào, hai nha dịch chặn nàng lại.
"Hừ, quan phủ uy nghiêm, người không phận sự không được vào!"
Hứa Huyên Thảo nói: "Ta là đệ tử của Phái Quy Vân, tìm quan đề hình của các ngươi có việc bàn bạc."
Hai nha dịch liếc nhau, sau đó cười ha ha.
Tên nha dịch béo chu miệng nói: "Phái Quy Vân? Hình như ta đã nghe thấy lúc đọc sách uống trà, cụ thể là làm gì vậy?"
Tên nha dịch gầy híp mắt đánh giá Hứa Huyên Thảo, hừ cười: "Bề ngoài cũng xinh đẹp đấy, đáng tiếc lại là người mù. Chúng ta đề hình quan đại nhân là có tiếng mỹ nam tử, ngươi tìm đại nhân chẳng lẽ là đối hắn cố ý?"
Hứa Huyên Thảo bị hai người chế nhạo, vẫn mang gương mặt không chút biểu cảm: "Không cần làm chậm trễ chuyện quan trọng, tránh ra!"
Tên nha dịch vừa bực mình vừa buồn cười: "Tiểu nha đầu như ngươi thì có chuyện gì, mau đi đi, đừng vướng chân ca ca phá án."
Tên nha dịch béo duỗi tay xô Hứa Huyên Thảo, muốn nhân cơ hội sờ ngực chiếm tiện nghi của nàng. Hứa Huyên Thảo nghiêng người, hai tay bắt lấy cánh tay hắn, khom lưng vung lên, mạnh bạo quăng ngã cơ thể sắp hai trăm cân của hắn qua vai.
Tên nha dịch béo hơi mất hồn mất vía, không thể mắng ra được chữ nào.
Tên nha dịch gầy ngây ngốc nhìn tình hình trước mặt, giơ chân chạy nhanh: "Người đâu, có một nha đầu xông vào."
Một nha dịch khác nghe thấy tên nha dịch gầy kêu to thì cười khẩy: "Nha đầu gì cơ, vẻ ngoài có xinh đẹp hay không, xinh đẹp thì mời nàng vào uống ly trà đi."
Tên nha dịch gầy há miệng thở dốc: "Nha đầu kia rất là lợi hại, các ca mau tới giúp đỡ đi!"
Vừa hay Lâm Huyền Xu đi ngang qua, nghe thủ hạ ồn ào thì nhíu mày nói: "Hô to gọi nhỏ cái gì đấy?"
Tên nha dịch gầy nhìn thấy quan đề hình đại nhân, giống như nhìn thấy vị cứu tinh, hai mắt sáng rực, chỉ ra bên ngoài nha môn: "Đại nhân, có một nha đầu.."
"Ngươi là quan đề hình à?" Thiếu nữ mặc đạo bào màu xanh biếc chậm rãi đi tới, mắt quấn vải trắng, gương mặt xinh đẹp như hoa vô cùng lạnh nhạt.

⬅ Trước Tiếp ➡