⬅ Trước Tiếp ➡
“Kẻ lừa đảo”
Tả Thứ cắt ngan lời nàng, lặp lại một lần nữa, lại dùng răng nanh khẽ cắn một ngụm vào má thịt của nàng.
Thanh âm trầm thấp khàn khàn, phảng phất tựa như lời âu yếm.
Đầu óc trống rỗng.
“Biết vì sao ta thích sữa bò không?”
Cằm bị người đàn ông nâng lên, Thịnh Kiều Di trơ mắt nhìn hắn uống vào một ngụm sữa bò, sau đó áp lên môi nàng.
Cổ tay bị ăn đau, Thịnh Kiều Di nức nở một tiếng, người đàn ông mang theo hương vị sữa bò, vươn đầu lưỡi lập tức xâm nhập tiến vào. Không có chút gì gọi là chừng mực, trực tiếp càn rỡ liếa láp. Trước là quấn lấy lưỡi nàng, qua lại khuấy động, sau đó là đỉnh liếm hàm dưới, lợi, khắp nơi đều lưu lại hơi thở của hắn, rồi lại quay về chiếu cố thật tốt đầu lưỡi thơm mềm..
Lưỡi hắn gắt gao dây dưa, không biết mệt mỏi mút vào, hầu hết cuộn lăn lên xuống, đem nước bọt Không kịp nuốt xuống của nàng nuốt hết vào bụng.
Thịnh Kiều Di đầu óc hỗn độn, tay chân ngày càng vô lực, cả người nằm liệt trong lòng Tả Thứ, khiến hai luồng nhũ thịt bị đè ép đến biến dạng.
Tả Thứ vốn chỉ muốn dọa nạt nàng một chút, nhưng khi nhìn nàng từng bước từng bước tiến về phía mình, hắn liền mất đi khống chế. Đêm dài ôm mộng tương tư, hiện giờ người đã gần trong gang tấc, sao có thể bình tĩnh được.
Dục hỏa như củi khô lâu ngày gặp lửa, nháy mắt hừng hực thiêu đốt, cự vật giữa háng càng căng trưởng phát đau. Hắn một tay đỡ lấy lưng nàng, đem nàng gắt gao đè trước ngực mình, tay kia giữ chặt cằm nàng, cưỡng ép nàng há to miệng, để hắn thuận tiện mà tận tình chiếm lấy.
Tiếng thở dốc, liếp xút nuốt vào quanh quẩn khắp căn, không khí trở nên ẩm ướt mà nóng rực.
Thật muốn đem nàng xỏ xuyên, Tả Thứ lại hôn sâu, đầu lưỡi thiếu chút nữa đỉnh đến cổ họng của Thịnh Kiều Di.
Thịnh Kiều Di nức nở một tiếng, giống như bị con thú nhỏ bị nhốt.
Tả Thứ lại hung bạo hút thêm hai ngụm, mới lưu luyến buông tha đầu lưỡi của nàng. Song lại ngậm lấy cánh môi ướt nước, ở trong miệng tinh tế nhấm nháp, đầu lưỡi qua lại liếm láp, thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng gặm cắn một cái.
Có mấy lần, Thịnh Kiều Di cảm giác hắn sắp rời khỏi, nhưng giây tiếp theo liền dán lên, tiếp tục vòng đi vòng lại dây dưa.
Không biết qua bao lâu, Tả Thứ rốt cuộc buông ra đôi môi đã sưng to của nàng.
Hắn kề bên khóe miệng nàng bồi hồi, rồi lại cọ xát má hồng, mút hôn sườn mắt, một đường tới lui thâm dò đến tận mang tai, song lại há mồm ngậm lấy vành tai tinh sảo.
Cảm giác ướt nóng khiến Thịnh Kiều Di nhịn không được rùng mình một cái, cảm giác xa lạ toàn trường từ nhỏ bụng bò xuống phía dưới, hóa thành một vũng dính nhớp, từ giữa hai chân chảy ra ngoài.
Tả Thứ một bên liếm
út, một bên nỉ non, “Kẻ lừa đảo, ta biết em đang nghĩ gì”
Một cổ xúc động vô cớ như muốn tràn ra từ cổ họng nàng, Thịnh Kiều Di cắn môi nén nhịn, hai mắt mê mang, vô lực tự hỏi.
Nàng nghe thấy hắn nói, “Ta mang em đi.”
mô chỉ hôn thôi có cần dài như vậy không ><
⬅ Trước Tiếp ➡