⬅ Trước Tiếp ➡
Nhẹ nhàng gõ cửa, một giọng nói trầm thấp từ tính vang lên “vào đi”.
Thịnh Kiều Di chuẩn bị tốt tươi cười, đẩy cửa tiến vào phòng Tả Thứ.
“Tiểu muội?”
Tả Thứ nhìn qua có chút kinh ngạc, buông xuống văn kiện, chú tâm nhìn nàng.
“Nhị ca, em nhớ rõ, anh trước khi đi ngủ rất thích uống sữa bò, nên đã mang tới cho anh một ly.”
Tả Thứ nhìn chằm chằm nàng hai giây, mỉm cười nói, “Cảm ơn tiểu muội.” - Người lại an ổn đơn độc ngồi trên số pha, không hề có ý định đứng dậy.
Thịnh Kiều Di ổn định lại tinh thần, nói ra ý định của mình, “Nhị ca, chuyện một năm trước... kỳ thật là em không đúng, là em làm sai chọc anh giận giữ. Em về sau nhất định sẽ nghe lời anh, chúng làm hoà nhé? Một năm nay, em thật sự rất nhớ anh, nhưng là... Sợ anh còn giận em, cho nên mới không dám viết thư.”
Kẻ lừa đảo.
Lại diễn trò.
Người đàn ông nhướng mày, khóe miệng nhếch lên, “Phải không, em là nhớ về ta như thế?”
Thịnh Kiều Di sửng sốt.
Nàng đã chuẩn bị tốt nguyên bộ lý do để thoái thác, bất kể Tả Thứ hỏi nàng “sai ở đâu” hay là “Sau này nên nghe lời như thế nào”, nàng đều có thể lập tức tình cảm phong phú mà đối đáp trôi chảy, nhưng hắn lại hỏi nàng nhớ hắn như thế nào?
Nàng căn bản không hề nhớ hắn...
Mắt thấy người đàn ông ánh mắt thêm thâm sâu, Thịnh Kiều Di lại bắt đầu bịa chuyện, “Thấy đồ vật nhị ca thích liền nhớ đến, sẽ nhớ đến vẻ mặt cao hứng của nhị ca, thỉnh thoảng còn sẽ mơ thấy nhị ca đưa em đi chơi.”
Tả Thứ rũ mắt cười, “ta cũng giống như vậy.” Nói xong, nâng lên mí mắt nhìn nàng, “Tiểu muội và ta thật là tâm ý tương thông.”
Trái tim Thịnh Kiều Di nhảy trật một nhịp.
“Không phải muốn đưa anh sữa bò sao?”
Thấy nàng bất động đứng tại chỗ, Tả Thứ chủ động nhắc nhở.
Thịnh Kiều Di không phải muốn quá dựa sát hay thân cận với hắn, chỉ là chuyện tới nước này cũng không thể thất bại trong gang tấc, vì thế nàng bưng cái ly đi tới, cách vị trí của Tả Thứ nửa bước thì dừng lại.
Tả Thứ tựa lưng vào số pha, thân thể ngã về sau, tự nhiên với không tới.
“Tiểu muội lại gần một chút, ta mệt mỏi, không muốn đứng lên”
Tiến lên phía trước?
Thịnh Kiều Di nhanh chóng quét mắt về phía người đàn ông tư thế hai chân tách ra, nàng do dự một lát, vẫn là tiếp tục bước tới. Cho đến khi kém một chút liền đứng giữa hai chân hắn, nàng mới dừng lại, da thịt trần trụi ở cẳng chân đã có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của đối phương.
Tả Thứ nhận lấy sữa bò, đột nhiên hỏi, “Tiểu muội, em thích nhị ca sao?”
Thịnh Kiều Di không cần suy nghĩ, cong cong đôi mắt đáp, “Thích, nhị ca rất tốt với em, em đều biết.”
Vừa dứt lời, cổ tay liền bị bắt lấy, cơ thể mất cân bằng theo đó ngả xuống, mặt đụng phải một lòng ngực nóng rực cứng rắn.
Không đợi nàng kịp phản ứng, hai đùi đang tách nhanh chóng khép lại, gắt gao siết chặt lấy nàng.
“Kẻ lừa đảo.”
Người đàn ông thì thầm, môi dán trên vành tai nàng, hơi thở mang theo mùi thuốc lá phung vào lỗ tai nàng, gương mặt nóng rát, theo bản năng muốn trốn đi, lại hiển nhiên không thể động đậy được.
Thịnh Kiều Di toàn thân cứng đờ, cười gượng nói, “Nhị ca, anh nói gì cơ –
“Kẻ lừa đảo.”
⬅ Trước Tiếp ➡