⬅ Trước Tiếp ➡

Lời Chung Chí Bình nói ra vừa khiêm tốn vừa lễ độ, không uống thì Hứa Duy Chiêu sẽ bị cho là hẹp hòi, còn vướng mắc chuyện cũ.
Nghĩ rằng dù sao cũng không phải rượu trắng, cô mỉm cười, nâng ly đứng dậy.
“Chủ nhiệm Chung khách sáo rồi, trước đây tôi cũng có chỗ không phải, mong anh bỏ qua cho cái tính nóng nảy, bồng bột của tôi.”
“Cô Hứa quả là sảng khoái Vậy tôi cạn ly này, cô cứ tự nhiên nhé.”
Mặt Chung Chí Bình tràn ngập ý cười, nụ cười sâu tận đáy mắt.
“Cảm ơn Chủ nhiệm Chung.” Hứa Duy Chiêu nhấp một ngụm, nụ cười rạng rỡ, thầm nghĩ cuối cùng cũng thoát khỏi con ruồi này rồi.
Chung Chí Bình thấy cô uống một ngụm, cầm chai rượu quay lại ngồi cạnh La Dao, ánh mắt lóe lên nụ cười chắc chắn sẽ đạt được.
Trần An Khả thấy Hứa Duy Chiêu và Chung Chí Bình uống rượu, cô ấy ghé tai trêu chọc
“Sao Thái tử Chung này hôm nay lại ôn hòa lễ phép thế nhỉ? Lẽ nào là do sức mạnh của tình yêu?”
“Có lẽ vậy.”
Sau khi uống rượu, Hứa Duy Chiêu chỉ cảm thấy khắp người nóng bừng, nhìn những người khác, hình như bọn họ không có cảm giác gì.
Chắc là do tửu lượng kém gây ra. Cô đứng dậy, chuẩn bị đi nhà vệ sinh rửa mặt cho mát mẻ.
“An Khả, tớ đi vệ sinh một lát.”
“Cậu có muốn tớ đi cùng không?”
“Không cần đâu, lúc vào tớ thấy nó ở đâu rồi.”
Hứa Duy Chiêu bước ra khỏi phòng riêng, dựa vào trí nhớ của mình đi tìm nhà vệ sinh.
Ánh mắt Chung Chí Bình vẫn luôn dừng trên người cô, lúc này cô vừa bước ra ngoài, anh ta càng nóng lòng, ngứa ngáy không yên.
La Dao thấy biểu cảm này của anh ta, nụ cười trên mặt lạnh đi, trong khoảng thời gian này mình bị anh ta lăn lộn còn chưa đủ sao? Anh ta gấp đến mức này rồi à?
Không khí bên ngoài phòng riêng rõ ràng mát mẻ hơn, nhưng Hứa Duy Chiêu vẫn cảm thấy toàn thân khô nóng không thể chịu nổi, thậm chí còn ngày càng nghiêm trọng hơn.
Nhưng đầu óc cô lại cảm thấy mơ hồ, không thể nghĩ ra nhà vệ sinh ở đâụ
“Cô Hứa, cô đi đâu vậy?” Giọng Chung Chí Bình vang lên từ phía saụ
Hứa Duy Chiêu bỗng cảm thấy kinh hãi, cô bước nhanh hơn, nhưng vẫn không thể nhanh hơn người đàn ông phía saụ
“Sao vậy cô Hứa? Người cô nóng phải không?”
Nụ cười trên mặt Chung Chí Bình đã nói lên tất cả, chuông báo động trong lòng Hứa Duy Chiêu vang lên dữ dội, cô lùi lại vài bước.
“Anh... đừng qua đây ”
“Ồ, còn rụt rè gì chứ?” Chung Chí Bình liếc nhìn xung quanh, cười dâm đãng.
“Anh đã hạ thuốc?” Hứa Duy Chiêu chợt bừng tỉnh, cố gắng kéo dài thời gian, cố hết sức giữ cho mình tỉnh táo.
“Đừng nói khó nghe như vậy, chẳng qua chỉ là một chút thứ giúp chúng ta vui vẻ thôi.”
“Đồ đê tiện Cút ” Hứa Duy Chiêu vốn muốn quay lại phòng riêng, nhưng phát hiện mình hoàn toàn mất phương hướng, không biết phòng đó ở đâụ
“Nói gì vậy? Lát nữa cô sẽ phải cầu xin tôi.” Vừa nói, Chung Chí Bình đã định kéo Hứa Duy Chiêụ
Sức lực của đàn ông trời sinh đã mạnh hơn phụ nữ, huống hồ người phụ nữ lúc này đang nóng ran, vô lực và đầu óc không còn tỉnh táo.
“Anh cút ngay Đừng chạm vào tôi ” Hứa Duy Chiêu lớn tiếng mắng, nhưng giọng nói lại có vẻ yếu ớt, nghe qua giống như đôi tình nhân đang đùa giỡn.
“Tôi chạm đấy thì sao ” Chung Chí Bình siết chặt tay cô hơn, bàn tay cũng bắt đầu vuốt ve trên lưng cô.


⬅ Trước Tiếp ➡