⬅ Trước Tiếp ➡

Bà ngoại Diệp Tiểu Quân là một giáo viên về hưu, rất mực thương yêu cô cháu gái bất hạnh của mình. Từ nhỏ những gì nên học, nên biết, bà đều không bỏ sót thứ gì.
Nhưng dù sao bà ngoại cũng đã lớn tuổi, nhiều việc vẫn phải nhờ cậy vào cậu mợ. Hứa Duy Chiêu đã sớm học được cách nhìn sắc mặt người khác từ khi còn nhỏ, và từ khi lên đại học đã tự lực cánh sinh, không dùng một đồng nào của bà ngoại nữa.
“Tâm thái cậu tốt thật đấy, tớ nhảy gần 20 năm rồi mà vẫn cảm thấy hơi lo lắng trong những dịp lớn như thế này.”
Trần An Khả là người Giang Châu, gia cảnh cũng thuộc tầng lớp thượng lưụ Việc cô ấy dạy học ở Giang Đại phần lớn là vì gia đình muốn cô ấy có công việc ổn định này để tìm được người chồng tốt.
“Cũng tạm thôi.”
...
Hai người đang nói chuyện vui vẻ, La Dao bước đến.
“An Khả, Chiêu Chiêu, ngày mai cùng đi ăn một bữa cơm nhé?”
Trong suốt thời gian tập nhảy, mọi người đã quen thuộc nhau hơn rất nhiềụ La Dao đến Giang Đại trước bọn họ vài năm, là người khéo léo, được mọi người yêu quý.
“Bữa cơm này lấy danh nghĩa gì thế?” Trần An Khả cười hỏi.
“Sinh nhật 30 tuổi của tôi ” La Dao cười một cách thoải mái, khiến mọi người đều bật cười.
Chiêu Chiêu không nghĩ nhiều, đến Giang Châu chưa được bao lâu, trời xa đất lạ, làm quen thêm vài đồng nghiệp cũng tốt.
Nhưng cô không hề biết rằng, ở góc khuất mà người khác không nhìn thấy, ánh mắt La Dao tràn đầy sự thâm độc.
Ngày hôm saụ
Xuân Sơn Cư ở ngoại ô thành phố Giang Châu người ra vào tấp nập.
Xuân Sơn Cư là một nhà hàng tư nhân, nói là nhà hàng nhưng bên trong có đủ đình đài lầu gác, nổi tiếng với phong cách trang nhã, cao cấp.
Những điều này, Hứa Duy Chiêu mới đến chưa rõ, đều là do Trần An Khả nói cho cô nghe.
Với thân phận địa vị của La Dao, đương nhiên không đủ tư cách và cũng không dám mời mọi người đến ăn ở đây, lại còn đặt nhiều bàn như vậy.
Nhưng có người sẵn lòng đứng ra đặt chỗ và thanh toán thì không thành vấn đề, lại còn rất có mặt mũi.
Hứa Duy Chiêu ngồi cạnh Trần An Khả, vừa trò chuyện vừa đùa vui với những người khác, cảm thấy rất vui vẻ.
Sự xuất hiện của Chung Chí Bình khiến tâm trạng tốt của Hứa Duy Chiêu chững lại một chút, nhưng khi thấy La Dao thân mật khoác tay anh ta, trong lòng cô lại bình tĩnh trở lại.
Người ta còn không để tâm, mình bận tâm làm gì?
“Chủ nhiệm Chung, hóa ra người anh theo đuổi là cô La Dao à?” Có người trêu chọc, ánh mắt không quên liếc nhìn Hứa Duy Chiêụ
“Đúng vậy, chứ còn ai?”
“Xin chúc mừng, trai tài gái sắc.”
Hứa Duy Chiêu nghe những lời nịnh nọt này không hề có chút xao động nào, tiếp tục cúi đầu ăn uống.
“Cô Hứa, cô đang uống gì vậy?” Chung Chí Bình không biết từ lúc nào đã đi tới bên cạnh Hứa Duy Chiêụ
“Tôi uống nước ép trái cây.” Hứa Duy Chiêu cười, theo bản năng che chắn ly nước.
“Vậy thì phải đổi sang cái khác rồi, uống chút rượu vang đi. Hôm nay nhân dịp sinh nhật La Dao, trước đây tôi có làm điều gì không phải, ở tại đây xin lỗi cô.”
“Chúng ta cùng nâng một ly kính quá khứ, một ly kính tiền đồ.”
Nói rồi, Chung Chí Bình lấy một cái ly sạch từ phía sau lưng, rót rượu vào, hương thơm nồng nàn của rượu vang đỏ bay vào mũi.


⬅ Trước Tiếp ➡