Móc điện thoại ra.
【 Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Ca ca? 】
Gửi đi.
Lặng lẽ nghiêng đầu nhìn hắn một cái, điện thoại di động trên bàn của hắn rung một lần, sau đó, Hàn Diệc nhấc lên rồi mở tin nhắn, khóe miệng hắn dường như cong lên, nhưng nhanh chóng trở lại một khuôn mặt không biểu cảm.
Cậu có nhìn nhầm không?
Cậu đang ngạc nhiên thì chàng trai kia đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía cậu, hai ánh mắt va vào nhau không thể phòng bị. Hắn lạnh lùng di chuyển tầm mắt, nhưng cậu lại cứng đờ.
Thật giống như bị bắt khi nhìn trộm, xấu hổ đến chết, may mắn thay hắn không nhìn trừng cậu.
【 Bạn có một tin nhắn mới 】
Mở nó ra.
【 Chó Ngốc: Đừng sủa. 】
【 Thông báo hoàn tiền 】
Này, sao lại trả tiền lại cho cậu.
Mang theo túi quần áo về nhà, trong lòng cậu chỉ cảm thấy không thể hiểu được, tên này nghĩ như thế nào vậy, lúc thì bảo cậu bồi thường tiền, lúc thì bắt cậu giặt quần áo. Mẹ nó, nếu nói rõ ràng từ sớm thì con lợn vàng cậu nuôi mấy năm sẽ không hy sinh anh dũng như vậy rồi.
Chó ngốc. Vừa phơi quần áo vừa chửi.
Tức chết mất.
Đúng rồi, ngày mai cậu phải mua thêm một con lợn vàng.
Sau khi phơi quần áo, tiếng thông điện thoại di động cũng vang lên .
【 Chó Ngốc: Giặt sạch chưa. 】
? ? ?
Thật sự quái lạ, trước đây mỗi ngày cậu đều liếʍ thì hắn không quan tâm. Ngày hôm qua giận dỗi nên cũng không tìm đến hắn một ngày, hắn lại chủ động gửi cho cậu hai tin nhắn.
Cố tình?
A.
Chàng trai, cậu đang đùa với lửa rồi.
【 Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Tắm sạch rồi... Người ta vừa tắm xong. . . . Tất cả đều sạch sẽ... 】
【 Chó Ngốc: ? 】
?
Tại sao chỉ có một dấu chấm hỏi.
Gọi điện?
Chờ một chút, có lẽ hắn vẫn đang đánh chữ.
Không ngờ chờ đợi ròng rã hơn một giờ, chờ đến mức điện thoại di động của cậu sắp hết pin, cũng không thấy hắn gửi tin nhắn lại. Ngôi sao hy vọng từ từ dâng lên trong lòng lúc nãy, trong khoảnh khắc chợt hóa thành sao băng và đập vỡ trái tim cậu.
Mẹ nó, thật sự phải gọi.
Thế nhưng nghĩ lại.
Hắn không tìm cậu thì cậu đến tìm hắn, liếʍ cẩu sao, không khó.
Mở khung chat ra rồi vui vẻ gõ bàn phím.
【 Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Hàn Diệc ca ca, sao lại không để ý tới tôi...Có phải cậu đi tắm không? 】
Một lát sau, cậu nhận được tin nhắn từ hắn.
【 Chó Ngốc: Đừng có làm phiền ông đây. 】
Thật xúi quẩy, tùy vào hắn? Cậu càng muốn làm phiền. Lêu lêu lêu.
【Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Có phải vẫn còn giận người ta không. 】
Mẹ nó, người bị treo trên giá bóng rổ là cậu mà, hắn tức giận, mẹ nó, hắn có tư cách gì để tức giận. Sau khi bắt cậu hét lên hai mươi lần tôi là thằng ngốc thì cậu đã ném xong cái mặt già này rồi.
Hắn còn dám tức giận? Hắn xứng đáng tức giận sao?
【 Chó Ngốc: Lăn. 】
Cơn giận dữ chợt bùng lên, cậu không kiểm soát được nên bắt đầu đánh chữ.
【 Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Tôi cũng tức giận ... Cậu không để ý đến tôi nữa, hơn nữa rõ ràng là cậu hại người ta mất mặt như vậy...Ô ô, không muốn để ý đến cậu nữa... 】
Đầu óc nóng lên nên cậu cứ thế gửi đi.
Sửng sốt trong hai giây.
Nhìn vào một đoạn chữ lớn xuất hiện trên màn hình, cậu nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Mẹ nó cậu đang làm gì vậy...
Xong rồi, chắc chắn hắn lại muốn block cậu.
Kết quả dỗ dành hắn vẫn là cậu mà, mẹ nó cậu đúng là tự tăng độ khó công việc cho bản thân mình mà.
Sau khi lấy lại tinh thần cậu vội vàng muốn thu hồi, nhưng khung chat của hắn đang biểu hiện rằng đang nhắn. Tay cầm điện thoại khẽ run rẩy, đang hối hận và nghĩ cách khắc phục thì Hàn Diệc lại gửi tin nhắn mới.
【 Chó Ngốc: Quần áo, có giặt sạch không. 】
Hắn không mắng cậu à?
Đây có phải là... mù có chọn lọc? Hay là bị lỗi nên hắn không nhận được tin nhắn này? Sợ hắn đột nhiên chú ý đến tin nhắn kia nên cậu gửi thêm một vài me me, vội vàng chuyển hướng sự chú ý của hắn.
【 Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Đã phơi rồi, cậu có muốn xem không? 】
【 Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Đồng phục của ca ca rất đẹp. 】
【Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Tôi có thể mặc đồng phục của cậu một chút không? 】
Nhưng gửi đến mười tin nhắn cũng không nhận được tin trả lời.
Lại không để ý đến người khác.
Tên ngốc này.
Hôm nay cậu không ngừng muốn quấy nhiễu Hàn Diệc.
【 Thỏ trắng thuần khiết: Hàn Diệc ca ca... Có một điều dường như tôi chưa bao giờ nói cho cậu biết ... 】
【 Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Đừng nói với người khác được không... Tôi chỉ nói với cậu thôi... 】
【 Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Trước đây muốn nói với cậu rồi nhưng cậu lại block người ta... Còn nhớ bức ảnh chụp vυ" tôi gửi cho cậu vào buổi tối tự học đó không? 】
【 Chó Ngốc: ? 】
Nhìn thấy dấu chấm hỏi này, tôi thực sự không thể chịu đựng được, tên ngốc này.
Vừa nhắc tới vυ" là chỉ cần một giây đã đáp lại.
Trước đó ông đây đã gửi nhiều như vậy, mẹ nó thật sự chỉ là đánh rắm thôi à .
Cố gắng nhẫn nhịn cơn tức giận trong lòng xuống, lấy áo đồng phục của hắn.
【 Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Thật ra người ta thật sự có vυ", tấm ảnh ngày đó chính là của người ta... Nó quá lớn, vì vậy bình thường tôi sẽ bọc nó lại. 】
【 Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Ca ca, tôi có thể mặc thử áo đồng phục của cậu không? 】
【 Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Nhưng mà nó đang ướt, áo màu trắng mà ướt là sẽ trở nên trong suốt... Không có gì có thể che dấu được... Phải làm sao bây giờ, nhưng người ta thực sự rất thích... 】
Tại sao trên ban công lại lạnh như vậy, cậu lấy giấy lau nước mũi, mẹ nó hai bàn tay tê cứng hết rồi mà vẫn tiếp tục đánh chữ.
【 Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Muốn mặc cho ca ca xem, nhưng đầṳ ѵú lớn quá, ca ca có thích không... 】
【 Chó Ngốc: Mặc đi. 】
? ? ?Mẹ nó cậu?
Mẹ nó đây là thằng nhóc ông đây liếʍ nửa năm sao?