⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng Thanh Đại biết rõ mình chỉ là con cờ, một quân cờ bị thái hậu sử dụng với mục đích khiến cho đốc công Đông Xưởng cảm thấy ghê tởm.
Ở trong cung nàng chính là ôm sợ hãi sống qua ngày, giờ lại biến thành bị đuổi ra khỏi cung, tiến vào phủ Đông Xưởng, đối mặt với Tần Tứ thủ đoạn độc ác, bụng dạ nham hiểm trong lời đồn, rồi nàng sẽ ra sao?
Vừa nghĩ tới đây đã bị cắt ngang, kiệu hoa đã dừng lại.
Xung quanh vô cùng yên tĩnh, Thanh Đại chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập càng lúc càng lớn của mình. Nơi này quá mức yên lặng, đừng nói đốc công Đông Xưởng trực tiếp khiêng nàng tới nơi hoang vu đồng không mông quạnh à nha?
Lòng nàng chùng xuống, kéo khăn voan trùm đầu xuống, trong lúc đang do dự có nên bước ra không thì nhìn thấy một bàn tay to lớn, sạch sẽ trắng trẻo như ngọc dương chi xốc tấm màn che trước kiệu cưới lên, sau đó ngừng lại ở lối vào.
Làn da trên bàn tay lớn kia trắng nõn, có thể thấy được những sợi gân xanh ẩn chứa sức mạnh trên mu bàn tay. Móng tay của người nọ sạch sẽ, ngón tay thon dài, trong lòng bàn tay còn có thể thấy những vết chai mỏng.
Thanh Đại hơi ngần ra, đây là tay của Tần Tứ sao? Sao trông trẻ tuổi thế?
Người của Đông Xưởng không ném nàng ở nơi đồng hoang sao?
Chủ nhân của bàn tay nọ dường như mất kiên nhẫn, bàn tay hơi hất về phía trước, giống như đang hối thúc nàng.
Sắc mặt Thanh Đại khẽ biến, đội lại khăn voan rồi phủ tay mình lên trên bàn tay như ngọc ấy. Cảm giác đầu tiên khi chạm vào là lạnh, là lãnh khốc giống như chính chủ nhân của nó.
Còn chưa kịp phản ứng thì nàng đã bị kéo ra khỏi kiệu hoa. Tầm mắt bên dưới khăn voan từ trong kiệu cưới chật hẹp biến thành mặt đất sáng sủa.
Thanh Đại không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, chỉ có thể nương theo lực dẫn của bàn tay đang nắm lấy mình tiến về phía trước, bước lên bậc thang rồi vào cửa. Mà bên trên cánh cửa này là một tấm gỗ khắc, nét chữ rồng bay phượng múa hiện lên "Phủ đốc công Đông Xưởng".
Tiếp sau là tới bài đường nhỉ?
Nhưng thái giám rước dâu vốn chính là một chuyện nực cười, lấy đâu ra đạo lý lạy cha mẹ lạy trời đất?
Hoàn cảnh xung quanh hoàn toàn xa lạ, Thanh Đại thấy hơi khẩn trương lo sợ, vô thức nắm chặt lấy bàn tay kia. Chỉ là Tần Tứ có lẽ đã nhẫn nhịn đến cực điểm, phần diễn của chính hắn cũng đã diễn xong nên ngay lập tức hất tay nàng ra.
Trên mặt Thanh Đại mơ hồ hiện lên biểu cảm lúng túng, khó xử nhưng cũng không dám lại có tiếp xúc tứ chi với Tần Tứ nên bèn hạ cánh tay xuống. Lúc này chỉ nghe một giọng the thé như vịt kêu vang lên, "Nếu như Tần đốc công đã ôm được mỹ nhân về, chúng tôi đã có thể về trước để phục mệnh."
Thanh Đại nhận ra giọng nói này, người này chính là tâm phúc bên cạnh Thái Hậu - Lý công công.
"Chúc đốc công sớm ngày sinh quý tử.", Lý công công dường như cố ý chọc giận Tần Tứ, bẹt giọng nói móc. "Ôi chao! Xem cái miệng này của ta, Tần đốc công là người có thân phận thế nào, sao lại có thể có con được chứ nhỉ?"

⬅ Trước Tiếp ➡