Nàng cúi thấp đầu chờ thái hậu lấy chiếc chén trà nhỏ kia đi. Thái hậu vẫn còn đang trong cơn tức, giận đến mức mấy ngón tay đều đang phát run. Bà ta cầm lấy chén trà rồi đập thẳng xuống đất.
Chén trà vỡ nát, mảnh vỡ bay toán loạn khắp nơi, lá trà và nước trà cũng văng đến trên váy Thanh Đại. Nàng hoảng hốt vội vàng quỳ xuống, ép sát đầu trên mặt đất, "Nô tỳ đáng chết!"
Dưới cơn thịnh nộ của thái hậu vốn không để ý tới một cung nữ nhỏ nhoi như nàng. Bà ta hất ngã bình hoa Tây Vực tiến cống mà hoàng đế vừa mới dâng tặng cách đó không lâu, bên tai Thanh Đại toàn là tiếng đồ sứ rơi vỡ.
"Chẳng qua chỉ là một tên thái giám Đông Xưởng thấp kém mà lại dám làm càn trước mặt bản cung!", thái hậu giống như đang phát điên, đầu tóc lẫn trâm cài đầu đều nghiêng lệch. Bà ta không hề để tâm đến thể diện, chỉ vào Thanh Đại đang quỳ lạy dưới đất, "Đáng chết! Các ngươi đều đáng chết!"
Thanh Đại cúi thấp đầu, nghe tiếng đổ vỡ loảng xoảng bên tai, trái tim vì sợ hãi mà đập kịch liệt.
Lúc trước nàng có nghe qua, tên của vị đó là Tần Tứ, quyền khuynh triều dã*, thế lực rất lớn. Chỉ tiếc tính tình âm trầm ác độc, là một tên gian thần chân chính. Mặc kệ đấu đá lục đục trong triều, Đông Xưởng vẫn có cách củng cố và giữ vững quyền lực của mình, ngay cả hoàng thất còn phải phụ thuộc vào hắn.
Chỉ là không rõ vì sao thái hậu lại vô cùng chán ghét đốc công Đông Xưởng, hận không thể bẻ răng uống máu, lột da rút gân hắn.
Người vừa mới tới chính là đốc công Đông Xưởng đó, thái hậu hậu vừa thấy đã trầm mặt đuổi tất cả các cung nữ đi. Lúc đó Thanh Đại và các cung nữ khác chỉ biết ở ngoài đợi.
Không lâu sau, trong điện vang lên tiếng mắng chửi đầy tức giận của thái hậu, theo đó cửa điện được mở rộng, một dáng người cao lớn bước ra từ bên trong. Cung nữ không được phép nhìn thẳng vào người khác, trước lúc cúi đầu Thanh Đại chỉ kịp nhìn thấy vạt áo đen tung bay trong lúc bước đi của đốc công Đông Xưởng và đôi ủng sẫm màu của hắn.
Thân hình đốc công cao lớn, khôi ngô nhưng lại mang đến một cảm giác áp bức nặng nề. Thanh Đại vừa chạm mắt, trong lòng đã phát lạnh.
Cảm giác lành lạnh truyền đến từ hai bên má, khiến Thanh Đại phải cắt ngang dòng suy nghĩ của mình.
Nàng ngẩng đầu, vừa lúc nhìn thấy thái hậu hơi khom người, ngón tay đeo hộ giáp bằng đồng mạ vàng, khắc hoa hải đường đang dùng sức bóp lấy khuôn mặt nàng. Thấy biểu cảm kinh ngạc của Thanh Đại, trên khuôn mặt dần xuất hiện dấu ấn tuổi tác của thái hậu lộ ra biểu cảm quỷ dị.
Thái hậu trừng mắt, ác độc nhìn Thanh Đại, ánh mắt sâu như thể xuyên từ nàng qua người khác. Bà ta nói, "Tần Tứ, ta nhất định sẽ khiến tên hoạn quan như ngươi bị người người trong thiên hạ nhạo báng!"
Giờ đây trong mắt Thanh Đại chỉ còn sự sợ hãi. Lại thấy thái hậu buông nàng ra, quay đầu hướng ra ngoài điện, nói, "Truyền chỉ, theo ý của bổn cung, ban cung nữ Thanh Đại gả cho đốc công Đông Xưởng! Bản cung muốn xem xem, lần này tên cẩu nô tài Tần Tứ phải đối mặt với sự trào phúng của bàn dân thiên hạ như thế nào!"
..
Phải gả cho đốc công Đông Xưởng - người chỉ nghe tên thôi đã khiến người người hoảng sợ?