Cho dù là trước kia cô đi theo hắn, cũng là có thời hạn hợp đồng rõ ràng. Trên đời này sợ nhất là chờ đợi không có điểm cuối, nếu như cô biết trước mình phải chịu đựng đến khi nào, thì ít nhất trong lòng cô vẫn còn tồn tại một chút hy vọng.
Người đàn ông ngước mắt, thấy được biểu cảm mong đợi trên mặt cô. Trong lòng hắn rất rõ ràng, cho dù là đi săn cũng không thể bức con mồi đến vách đá, nếu không thì mất nhiều hơn được.
Thế là hắn híp mắt, trao cho cô một tia hy vọng, "20 lần, bất cứ lúc nào cũng phải thoả mãn tôi."
Diệp Dao có chút không tin nổi sự hào phóng của hắn, cô còn tưởng rằng... Nhưng mà người phụ nữ vội vàng dằn sự vui mừng trong lòng xuống, gấp không chờ nổi đáp ứng điều kiện của hắn.
"Được. Tôi đã biết."
Không biết tại sao lúc nghe được giọng điệu thở phào nhẹ nhõm của cô lại khiến tɾong lòng Chung Diệc Nhiên có chút khó chịụ
Chính vì vậy mà hắn cũng không muốn để cô thoải mái được lâu, người đàn ông nhướng mày lên, tràn đầy vẻ ngả ngớn nói, "Hôm nay không tính, dù sao thì muốn mua hàng cũng phải dùng thử đã chứ."
Diệp Dao tỉnh táo lại tɾong nháy mắt, điều hoà tɾong phòng chạy hết công suất khiến trên người cô nổi lên một lớp da gà.
Người phụ nữ cắn môi, lùi về phía sau vài bước, sau đó rũ mắt xuống không nhìn hắn nữa.
Cô kìm chế lại cảm giác khuất nhục khi bị người đánh giá như một món hàng, hai bàn tay run rẩy chậm rãi cởi ra từng món đồ một.
Trước hết là áo dài tay, đến quần ieans, động tác của cô cứng nhắc như một con rôbot, nhưng người đàn ông dường như lại rấtthích thú thưởng thức từng chút một. Hắn rót cho mình một ly rượu vang, hai chân vắt chéo quan sát màn trình diễn thoát y của cô.
Trong ánh sáng tối tăm, làn da của cô dường như còn trắng hơn gấp mấy lần. Ánh mắt người đàn ông nóng bỏng dừng lại trên cơ thể trắng nõn không tì vết.
Lúc này trên người cô chỉ còn lại nội y. Động tác của Diệp Dao đột nhiên dừng lại, giống như đang cố thuyết phụcbản thân buông xuôi một chút lòng tự tôn cuối cùng.
Chung Diệc Nhiên cũng không thúc giục cô, hắn chỉ dùng đôi mắt sâu thẳm lướt dọc từng tấc trên thân thể quen thuộc kia, tìm ra những điểm tương đồng mà hắn đã từng thấy tɾong quá khứ.
Diệp Dao cắn chặt môi, gần như nếm được vị máu của chính mình. Cuối cùng thì cô cũng từ bỏ giãy giụa, ngón tay gạt cái móc nhỏ ra, áo ngực màu đen lẳng lặng rơi xuống đất.
Người đàn ông híp mắt lại, hầu kết đảo lên đảo xuống. Hắn dùng lưỡi liếm lên răng cửa một cái, ánh mắt săn mồi giống như dã thú đang vào thế chuẩn bị tấn công.
Một cánh tay trắng nõn của cô cố gắng che lấy ngực mình, tay kia chậm rãi cởi nốt mảnh vải cuối cùng trên người ra.
Toàn thân trần trụi, Diệp Dao ôm lấy chính mình, cả người bắt đầu run lẩy bẩy.
"Bỏ tay xuống."
Trầm giọng ra lệnh, âm thanh quyến rũ như rượu ngon được ủ lâu năm. Trong giọng nói của hắn là ý vị xâm lược không cho phép người ta kháng cự.
Người phụ nữ nức nở một tiếng, như nhận mệnh mà chậm rãi buông tay ra.
Toàn bộ cơ thể cô đã hiện ra trước mắt hắn không còn chút che giấụ
Da thịt trắng như tuyết, đường cong hình chữ S uyển chuyển quyến rũ, so với hai năm trước càng có thêm hương vị mặn mà của một người phụ nữ trưởng thành.
26 tuổi.
Dường như là độ tuổi đẹp nhất của phụ nữ.
Trong mắt người đàn ông như bốc lên một ngọn lửa cháy dữ dội, hắn tuỳ ý lướt nhìn từ đầu đến chân cô.
Cách hai năm, cô lại một lần nữa thuộc về hắn.
"Lại đây."
Chung Diệc Nhiên gọi một tiếng, Diệp Dao hô hấp rối loạn, chậm rãi nâng đôi chân thon dài tiến về phía hắn.
Dưới chân cô dẫm lên thảm lông người nóng ran như đang bị ngọn lửa thiêu đốt.